Tân Hôn – CHương 37 + Chương 38

☆ Chương 37: Người Thân

—-o0o—-

Cảm giác này gần như bị cậu quên đi, đã lâu rồi cậu không còn nhìn thấy khói đen ở trên người khác nữa.

Hắn cảm thấy tức giận vì con trai mình hy sinh không đáng giá sao?

Nhưng mà khi nhìn Hà Kỳ Phong cậu cảm thấy cậu ta không có nghĩ như vậy.

Nhưng mà có thể nói Lý Cẩm Thành cũng chỉ hiểu một phần của hai người này thông qua vẻ ngoài của họ.

Nghĩ như vậy cậu nhìn về phía Hà Kỳ Phong.

Trên người của cậu ta không có khói đen, kế đó Lý Cẩm Thành lại nhìn về phía Hà Tông Đồng.

Cậu biết Hà Tông Đồng càng ngày càng không thích mình, nhưng trên người ông cũng không có làn khói đen bao quanh.

Làn khói đen biểu hiện cho sự căm ghét của người khác đối với mình..

Lý Cẩm Thành nhớ tới những kẻ mà cậu đã từng thấy trên người của họ xuất hiện làn khói đen đó là: Lý Gia Tuấn, Tống Uyển Như, Hà Diệu Thanh, những người này không ngoại lệ đều đã từng thương tổn cậu.

Như thế xem ra Hà Tông Đồng bởi vì suy nghĩ cho Hà Chấn Hiên nên không ghét mình lắm. Bởi vì Hà Chấn Hiên đối với cậu triệt để có cảm tình, nên ông ấy đối xử với cậu rất nhẫn nại.

“Cẩm Thành?”

Nghe Hà Chấn Hiên gọi tên mình, Lý Cẩm Thành lấy lại tinh thần, sau đó cậu cùng anh đi về nhà ăn.

Đêm nay Hà Tông Đồng biểu hiện rất nhiệt tình, đồng thời rất nhiều người có thể phát giác ông ấy rất cẩn thận.

Ông có lỗi với Hà Chấn Hiên, có thể cả cuộc đời này của ông cũng không thể nào mất đi sự áy náy đó. Cũng giống như Hà Chấn Hiên, anh sẽ không bao giờ quên đi vết thương tồn tại trong lòng mình.

Nhưng có người thân quan tâm thì vẫn tốt hơn, tuy rằng tình cảm cũng không thuần tuý. Nhưng như vậy cũng là một sự an ủi.

Lúc trở về, Lý Cẩm Thành cảm thấy Hà Chấn Hiên thả lỏng rất nhiều. Anh nhìn cảnh đêm ngoài cửa xe, muốn bản thân cần phải nhẫn nại.

Cho dù nói như thế nào, lo lắng cho con trai của mình cũng là một việc rất bình thường của con người.

—-

Ngày hôm nay là ngày cuối tuần, nhưng Hà Chấn Hiên sáng sớm vẫn đi tới công ty. Đến khi chạng vạng, Lý Cẩm Thành nhận được điện thoại của Tiếu Bội Đình, cô nói:”Cẩm thành, đêm nay tôi mở tiệc chiêu đãi, cậu có muốn tới chỗ của tôi chơi không?”

Nhớ đến việc cô từng mở miệng giúp cậu, và đây cũng là lần đầu tiên cô chủ động mời mình nên Lý Cẩm Thành nói: “Được.”

Tiếu Bội Đình cũng có xuất thân không bình thường, trên danh nghĩa của cô cũng có rất nhiều bất động sản.

Lý Cẩm Thành lái xe đến nơi, khi bước vào bậc thềm đá đã nghe bên trong có tiếng người ồn ào huyên náo.

Thiết kế của căn biệt thự ngoài dự đoán của cậu, trông khá đơn giản mộc mạc lấy màu trắng là màu chủ đạo, tòa nhà cũng chỉ có một tầng lầu. Nhưng khi Lý Cẩm Thành đi vào trong phòng khách thì cậu mới phát hiện bên trong trang trí rất có phong cách nghệ thuật hiện đại.

“Cẩm Thành!”

Đem nay Tiếu bội đình ăn mặc có hơi hướng truyền thống. Son môi của cô màu sắc rất tươi đẹp cùng mái tóc đen tuyền sáng bóng hình thành nên sự chênh lệch rõ ràng.

Cô mặc trên người một bộ váy trắng khá ngắn nhìn giống như sườn xám, nó bó sát thân người. Phía trên áo trải dài cánh hoa chớm nở màu hồng nhạt.

Tiếu Bội Đình không phải là một phụ nữ có diện mạo xấu, hơn nữa cô là người biết cách trang điểm ăn mặc thời trang nên nhìn cô giống như một đóa hoa đang nở rộ.

“Cẩm Thành Cẩm Thành, cậu xem kia là ai!”

Chóp mũi Lý Cẩm Thành hơi ngứa ngáy vì trên người Tiếu Bội Đình nồng đậm mùi nước hoa, cô nắm tay của Lý Cẩm Thành trên mặt hiện ra vẻ kích động vì nhìn thấy thần tượng của mình.

Đêm nay Tiếu Bội Đình làm cho người ta cảm thấy hơi xa lạ, không có Hà gia, không có cô con gái và chồng, cô dường như trở lại thời kì thiếu nữ của mình.

Biết cô thích hay không thích một người đều viết trên mặt của mình, Lý Cẩm Thành theo tầm mắt của cô nhìn về phía trước.

Ở giữa đại sảnh xuất hiện một thanh niên mặc áo đen bị một đám người vây quanh, nhưng y phục của anh ta được thiết kế rất sắc sảo. Anh ta thực gầy, tóc hơi dài, dung mạo thanh tú, lúc cùng người khác nói chuyện nụ cười của anh cũng làm cho người ta có cảm giác ngượng ngùng.

“Khúc Ninh?”

“Đúng rồi đúng rồi, chính là anh ta. Thế nào? Tôi có phải rất lợi hại không?”

Thấy vẻ mặt Tiếu Bội Đình đầy mong chờ nhìn về phía mình, Lý Cẩm Thành chỉ phải đành nhịn cười mà gật đầu.

Gần hai năm nay người tên Khúc Ninh được biết đến là một nhà thiết kế trẻ tuổi rất nổi tiếng, những mẫu thiết kế quần áo của anh ta lấy sự đơn giản và thực dụng làm chủ. Xuất thân ở Hồng Kông nhưng chưa tới ba tuổi đã cùng người nhà di dân đi nước ngoài.

Anh ta thành danh rất sớm lấy được vô số giải thưởng, tuy rằng năm nay chỉ mới hai mươi tám tuổi đã tự sáng lập thương hiệu của riêng mình đồng thời cũng là tổng giám đốc sáng tạo của một thương hiệu đắc tiền lâu đời.

 Sự tồn tại của anh ta là để cho người khác ngước nhìn, bởi vì đứng ở vị trí quá cao do đó vô hình trung làm người bên ngoài đối với anh đố kị.

Lý Cẩm Thành sở dĩ biết anh ta là vì sự xuất hiện của anh so với những thần tượng khác ấn tượng hơn rất nhiều. Từ lần đầu tiên khi anh ta xuất hiện ở buổi công diễn thời trang đến khi kết thúc buổi công diễn đã để lại cho mọi người một ấn tượng đẹp đến độ kinh ngạc. Từ đó toàn thế giới đâu đâu cũng có fan nữ hâm mộ say mê anh ta.

“Cậu tại sao biết đến anh ta?”

“Tôi không biết.”

Sau một lúc, Tiếu Bội Đình mới nói: ” Tôi có người bạn biết anh ta. Anh ta gần đây có ý định mở một khách sạn lấy tên là Kỳ Hàm, vì lẽ đó tôi nhờ bạn giới thiệu cho tôi và anh ta quen biết. Đúng rồi, tôi còn nhờ Tiêu Tiêu xin anh ta kí tên cho nữa đấy!”

Thấy cô vẻ mặt hưng phấn, Lý Cẩm Thành không biết nên nói gì, một lát sau mới hỏi: “Tiêu Tiêu có hiểu không?”

“Hiểu a, tại sao lại không hiểu, hơn nữa tôi thường xuyên cho Tiêu Tiêu xem ảnh chụp của anh ta nói cho con bé biết quần áo bé mặc đều là của người này thiết kế. Tiêu Tiêu còn nói anh ta nhìn rất đẹp trai…”

Không hổ là quý phu nhân mới có tư duy như thế, Lý Cẩm Thành gật đầu chỉ cảm thấy hai người dường như không có tiếng nói chung.

“Ai, cậu có muốn tôi giới thiệu cậu với anh ta không? Nghe nói anh ta cũng thích đàn ông…”

“Tôi đã kết hôn…”

Sau khi nghe Lý Cẩm Thành nói Tiếu Bội Đình mới nhớ tới chuyện này, cô le lưỡi một cái, mới nói:”Xin lỗi, tôi không cẩn thận quên đi.”

Trong phòng có các quý phu nhân cùng với một số đàn ông trẻ tuổi là bạn của Tiếu Bội Đình. Lý Cẩm Thành có cảm giác Tiếu Bội Đình cố ý coi mình trở thành bạn thân của cô. Nghĩ như vậy, da đầu cậu run lên, buông ly rượu trong tay của mình xuống.

Lúc xoay người, cậu không cẩn thận cùng một người khác va vào nhau.

Đang muốn xin lỗi thì thấy Tiếu Bội Đình nhìn sang vị trí của mình, cậu vội vàng nói lời xin lỗi, sau đó giống như bị quỷ truy đuổi cấp tốc đi ra khỏi ngôi biệt thự.

Nhìn bóng lưng của cậu là vẻ mặt có ý tứ sâu xa của Khúc Ninh, một lát sau anh ta mới đưa tay cầm ly rượu đã bị đỗ đi một nửa, uống một hơi cạn sạch.

Một đêm mệt mỏi nhanh chóng trôi qua…

—-

Lý Cẩm Thành lắc lắc đầu, cậu nghĩ về sau nhất định cũng không đáp ứng lời mời nào của Tiếu Bội Đình nữa.

Khi về đến nhà, Hà Chấn Hiên vẫn chưa về, Lý Cẩm Thành tắm rửa lên giường. Cậu nghĩ bản thân mình may là có một công việc, nếu không, nói không chừng cậu cũng sẽ biến thành một Tiếu Bội Đình khác.

Lý Cẩm Thành đã xin trường học tạm nghỉ phép. Phỏng vấn cùng thi tiếng Anh đều được sắp xếp vào tháng năm. Nếu như thi vào trường học thành công thì tháng chín trường học khai giảng nên cậu sẽ xin từ chức ở trường tiểu học.

Lãnh đạo của trường học so với bạn đồng nghiệp của Lý Cẩm Thành thì đã sớm biết rằng cậu có quan hệ với Hà gia bởi vậy đối với chuyện cậu từ chức tất cả mọi người không có nói lời dị nghị.

Mấy ngày nay, Lý Cẩm Thành nhìn thấy Hà Chấn Hiên càng ít hơn so với lúc trước. Hơn nữa vì không muốn ảnh hưởng đến giấc ngủ của cậu có lúc anh sẽ ngủ ở phòng khách sát vách.

Lý Cẩm Thành đối với việc này có chút bất mãn, hôm nay trước khi đi ngủ cậu có uống một ly nước, buổi tối lúc đi tiểu đêm cậu quả nhiên thấy Hà Chấn Hiên còn đứng ở thư phòng.

Hà Chấn Hiên cau mày, bộ dáng mang tâm sự nặng nề. Lý cẩm Thành đến gần đè bờ vai của anh, cậu hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

Trầm mặc chốc lát, Hà Chấn Hiên mới nói: “Công ty bị thất thoát ba trăm triệu…”

Ba trăm triệu con số này làm Lý Cẩm Thành cứng lưỡi, sau một lát, cậu mới hỏi: “Ông nội nói như thế nào?”

“Anh chưa có nói cho ông biết.”

Hà Tông Đồng trước đây không lâu mới làm một cuộc phẩu thuật lớn, không nói cho ông biết cũng có thể thông cảm được.

Cho dù là Lý Cẩm Thành, cũng hiểu được tính nghiêm trọng của chuyện này.

Có thể ở ngay dưới mắt bọn họ lặng yên không một tiếng động làm thất thoát một số tiền lớn như vậy, ngoại trừ mấy người Hà gia làm việc ở Vinh Thịnh những người khác e rằng không có năng lực làm được.

Hơn nữa lấy tính cách của Hà Chấn Hiên, khiến cho anh đau đầu không phải số tiền kia, mà là anh phải đối mặt với sự việc sảy ra sắp tới.

Coi như không biết hay là đại nghĩa diệt thân, chọn cái nào đối với anh mà nói đều là một sự lựa chọn gian nan.

Lý Cẩm Thành không nghĩ mình có tư cách can thiệp quá nhiều vào chuyện nhà của anh, im lặng trong chốc lát, cậu mới nói: “Đã rất muộn rồi ngày hôm nay ngủ trước đi, ngày mai lại nghĩ tiếp?”

“Em đi ngủ trước, anh ngồi thêm một lúc.”

Lý Cẩm Thành gật đầu, khi đi đến cửa thư phòng, cậu mới quay đầu lại, cậu hỏi: “Anh đã biết ai làm chuyện này phải không?”.

 “Không có, anh còn chưa có bắt đầu điều tra.”

Anh một khi bắt đầu điều tra, một ngày không xa chuyện này sẽ có người cháy nhà ra mặt chuột. Lý cẩm thành trở về phòng nằm ở trên giường cậu thật lo lắng cho Hà chấn hiên.

Đến cuối tuần, hai người vẫn đi Hà gia ăn cơm, lúc này đây trên người Hà Châu Nhiên làn khói đen so với lần trước rõ ràng rất nhiều.

Nhớ đến mấy ngày trước Hà Chấn Hiên nói với mình những lời đó, còn có kiếp trước đã cho cậu những bài học kinh nghiệm nên buổi tối lúc trở về nhà Lý Cẩm Thành nhìn Hà Chấn Hiên đang mỏi mệt xoa mi tâm của anh, khẽ thở ra một hơi, cậu mới nói:”Chấn Hiên, em có lời muốn nói với anh.”

☆ Chương 38: Bí mật

—-o0o—-

Hà chấn Hiên nhìn cậu, anh nói:”Em nói đi.”

“Anh có nhớ trước kia em đã từng hỏi anh một vấn đề, em hỏi anh có phải cô rất chán ghét em không?”

“Ừm.”

 Nhớ đến những chuyện không vui trước kia, vẻ mặt của Hà Chấn Hiên lại trở nên thâm trầm.

“Khi đó em cùng với cô cũng không quen biết nhau…”

Hà Chấn Hiên không biết cậu muốn nói gì nên anh chỉ lấy ánh mắt để hỏi cậu.

Đây là bí mật được Lý Cẩm Thành giấu trong lòng, cho nên khi nói ra, cậu có ít nhiều có cảm giác khẩn trương.

Khoảng thời gian gần đây Hà Chấn Hiên bề bộn nhiều việc, hôm nay Lý Cẩm Thành đến công ty tìm anh.

Hai người ngồi trên xe mà Hà Chấn Hiên bình thường dùng để đi làm hàng ngày, trong xe có tấm ngăn nên không cần lo lắng những lời này sẽ bị lái xe nghe được. Khi nói chuyện, Lý Cẩm Thành nắm tay Hà Chấn Hiên, cậu nói:”Em từng ở trên người của cô thấy làn khói đen.”

“Khói đen?”

“Dạ, cụ thể mà nói, chính là trên người bọn họ bao phủ một vòng bóng xám nhạt mờ, khi bọn họ càng ngày càng chán ghét em, thì màu sắc bóng mờ sẽ sâu sắc thêm, cuối cùng thậm chí sẽ biến thành màu đen.”

Hà Chấn Hiên hiển nhiên nghe không hiểu cậu nói cái gì, vì vậy qua một lúc anh lại nghiêng người nhìn về phía Lý Cẩm Thành, anh hỏi: “Bọn họ? Chán ghét?”

Lý Cẩm Thành lúc này đã bình tĩnh lại, nghe Hà Chấn Hiên hỏi như vậy, cậu nói:”Bọn họ bao gồm luôn Lý Gia Tuấn, Tống Uyển Như, còn có cô của anh rất ghét em… Là em thông qua bản thân mình quan sát và nhận biết được.”

Hà Chấn Hiên nhìn Lý Cẩm Thành, khi gặp trường hợp làm anh cảm thấy khó hiểu hoặc là không nghĩ ra thì anh sẽ không phát biểu ý kiến của mình.

Lý Cẩm Thành ngay từ đầu đã dự liệu được anh sẽ có phản ứng này, cậu càng dùng sức nắm tay anh, cậu nói tiếp: “Sau chuyện của cô em đã từng hỏi anh, về sau mặc kệ em nói gì anh đều tin em phải không?”

“Cho nên khi đó em có thể… Ừm, em đã nhìn thấy?”

“Không còn sớm hơn.”

Nói xong Lý Cẩm Thành ý tứ sâu xa liếc mắt nhìn anh, cậu nói: “Hình như là lúc biết ông nội anh có ý định muốn em gả cho anh khi đó em mới biết mình có khả năng như thế. Đúng rồi, em còn từng vì chuyện này mà đi gặp bác sĩ tâm lý. Bác sĩ nói em không có vấn đề gì cả.”

“Em có cảm giác như thế nào?”

“A? Nha, lần đầu tiên thấy trên người của Lý Gia Tuấn thì cảm giác có chút giống như là đang xem phim ma, có chút hoảng sợ. Nhưng mà khinh khủng nhất chính là trên người của cô, giống như cả người của cô từ bên trong vũng bùn bò ra ngoài, hơn nữa em mỗi lần nhìn về phía cô đều không thấy rõ tướng mạo của cô ấy…”

“Thực xin lỗi…”

Lý Cẩm Thành quay đầu lại nhìn anh, cậu nói: “Anh xin lỗi làm gì?”

“Hai người này đều là bởi vì anh…”

“Cũng không nhất định… Đúng rồi, chuyện này em vốn không dự định nói với anh. Nhưng hiện tại em nói với anh là bởi vì em cũng nhìn thấy trên người của chú hai có làn khói đen. Vì lần trước gặp việc của cô… nên em luôn cảm thấy chú hai có thể sẽ đối với anh hoặc là em làm ra chuyện gì đó.”

“Chú hai sao?”

Nghĩ đến gần đây có nhiều sự việc phức tạp sảy ra, trong chớp mắt, Hà Chấn Hiên cảm thấy được mình đã thông suốt nhiều điều.

Anh vốn muốn chờ một chút, nhưng chuyện này liên lụy đến Lý Cẩm Thành anh không thể lại để Lý Cẩm Thành mạo hiểm.

“Cẩm Thành.”

“Sao?”

“Em chờ anh giải quyết hết những chuyện này, chúng ta cùng đi tìm Hoàng Dực Thanh… Đại sư?”

“Để làm gì?”

“Không phải em sợ sao? Dù sao thì anh cảm thấy làm người bình thường sẽ thoải mái hơn.”

Lý Cẩm Thành ngơ ngác nhìn anh, qua một hồi lâu cậu mới nói: “Anh đang lo lắng cho em sao?…”

Nhìn vẻ mặt cảm động của cậu, Hà Chấn Hiên xoa xoa tóc của cậu, anh nói: “Do đó, quyết định như thế nhé em?”

“Không cần đâu anh.”

Thấy Hà Chấn Hiên lần thứ hai nghi hoặc nhìn mình, Lý Cẩm Thành cười gượng, nói: “Em đã quen rồi, lại nói… Nó có thể bảo vệ em, người khác cầu đều cầu không được!”

Thông qua vài sự việc đã sảy ra, Hoàng Dực Thanh được Lý Cẩm Thành đánh giá cao về khả năng của ông. Nghĩ đến Hà Chấn Hiên có thể sẽ thông qua ông biết cậu sống lại, khi đó không biết anh sẽ có biểu hiện gì, Lý Cẩm Thành thật không dám nghĩ tiếp.

Cậu nghĩ suốt cuộc đời cậu sẽ đem chuyện này trở thành bí mật của riêng mình.

—-

Sau đó thì Hà Chấn Hiên vẫn bận rộn như trước đây, mà việc Lý Cẩm Thành sắp từ chức ở trường học cũng đã được các đồng nghiệp biết.

Lúc kết hôn Trâu Tuấn Khải đã xin từ chức nên anh thông qua người khác mới biết chuyện này. Bởi vì vợ anh đang thai nghén hơn nữa dựa theo ý của ba mẹ anh, vì tương lai đứa nhỏ anh cùng vợ cũng sẽ di dân ra nước ngoài.

Đứa nhỏ dự sinh vào tháng bảy, Trâu Tuấn Khải đối với việc này cảm thấy cũng tốt, nhưng do hai người cùng làm việc ở đây đã ba năm, anh vẫn cảm thấy có chút phiền muộn.

“Người đều là muốn nhìn về phía trước…”

“Tôi biết, haizz, cậu chừng nào thì lại đây thăm tôi. Đúng rồi, tôi cho con tôi nhận cậu là cha nuôi nhé, cậu thấy thế nào?”

“Tôi cầu còn không được.”

“Tốt lắm, quyết định như vậy đi, đến lúc đó đứa nhỏ sinh ra, cậu phải lập tức bay qua đây.”

“OK.”

“Thầy Lý.”

Lý Cẩm Thành mới vừa cúp điện thoại, liền nghe được một thanh âm non nớt, khi xoay người lại, cậu liền nhìn thấy Nhậm Vũ sâm lúc này đang rụt rè kề sát bên khuôn cửa.

Trong phòng làm việc không có giáo viên của bé, Lý Cẩm Thành hướng bé vẫy tay, thấy bé chạy tới cậu đem bé ôm vào trong ngực mình.

“Trực nhật làm xong chưa? Sao còn chưa về?”

Tuy rằng chỉ là học sinh tiểu học năm nhất, nhưng trường học đã yêu cầu học sinh mọi việc phải tự thân làm, trường có ý định bồi dưỡng ý thức rèn luyện cho học sinh.

Trong ngực cậu Nhậm Vũ Sâm vẫn cúi đầu, lại không nói lời nào.

“Làm sao vậy? Chuyện gì xảy ra?”

“Thầy có phải sẽ đi không?”

Lý Cẩm Thành ngẩn người, mới hiểu được bé nói tới việc cậu từ chức.

“Phải, thầy cũng giống như con phải đi học…”

Thấy Nhậm Vũ Sâm vẫn cúi đầu, Lý Cẩm Thành nhịn cười, cậu còn nói: “Nhưng thầy vẫn sẽ qua nhà của con tìm con, cũng vẫn làm món ăn ngon cho con ăn.”

“Thật chứ?”

“Đúng, thật mà.”

“Hôm nay thầy cũng làm món ăn ngon cho con ăn có được hay không?”

Nghĩ đến Hà Chấn Hiên sẽ về rất khuya cậu trở về cũng không có làm gì nên Lý Cẩm Thành gật đầu.

Lái xe của nhà Nhậm Vũ Sâm còn đang chờ ở ngoài, lái xe là một người trung niên có khuôn mặt hàm hậu, mỗi lần Lý Cẩm Thành lên xe, ông đều thay cậu mở cửa xe làm cho Lý Cẩm Thành có chút ngượng ngùng.

“Vũ Sâm có muốn cùng thầy đi siêu thị mua thức ăn không?”

“Dạ muốn!”

Mua xong nguyên liệu nấu ăn, Lý Cẩm Thành một tay xách nguyên liệu nấu ăn, một tay ôm bé.

Sau khi mở cửa thay giày, đến khi Lý Cẩm Thành ôm Nhậm Vũ Sâm vừa nói vừa cười đi vào phòng khách, cậu thấy nơi đó có người đang đứng.

Lý Cẩm Thành nghiêng đầu, vừa vặn người kia cũng vào lúc này nhìn thấy cậu, hai người nhìn nhau, đều không khỏi sửng sốt một chút.

Lý Cẩm Thành thấy trước mặt mình là Khúc Ninh không rõ vì sao lại xuất hiện ở nơi này.

Mà biểu hiện trên mặt của Khúc Ninh, dường như với cậu không khác lắm.

“Anh Khúc Ninh!”

Âm thanh của Nhậm Vũ sâm đúng lúc đánh vỡ sự trầm mặc giữa hai người. Khúc Ninh cười nhẹ xoa xoa mặt của Nhâm Vũ Sâm sau đó mới nhìn về phía Lý Cẩm Thành, nói:”Cậu là?”

Lý Cẩm Thành buông Nhậm Vũ Sâm xuống trả lời: “Tôi là chủ nhiệm lớp của Vũ Sâm.”

Nghĩ nghĩ, cậu còn nói: “Ngẫu nhiên kiêm luôn chức đầu bếp, đúng không? Vũ Sâm?”

Nhậm Vũ Sâm đã đem túi sách của mình để trên ghế sofa, một bên lôi kéo quần áo một bên hứng thú bừng bừng chạy tới, bé nói: “Đúng đúng! Thầy chờ một chút con giúp thầy có được không?”

Lý Cẩm Thành lôi kéo tay bé xoay người, cậu nói: “Tốt, nhưng em biết phụ những việc gì?”

“Cậu còn chưa nói cho tôi biết tên của cậu.”

Nghe thấy Khúc Ninh hỏi mình, Lý Cẩm Thành lôi kéo Nhậm Vũ Sâm vẻ mặt xin lỗi quay đầu lại, cậu nói: “Lý Cẩm Thành.”

“Lý Cẩm Thành…”

Thấp giọng lập lại một lần, Khúc Ninh mới tự giới thiệu.

“Khúc Ninh, rất hân hạnh được biết cậu.”

“Ừm.”

Thông qua sự tiếp xúc ngắn ngủi, Lý Cẩm Thành cảm thấy Khúc Ninh giống như một đứa trẻ rất yên tĩnh, đối với rất nhiều chuyện tràn ngập hiếu kỳ nhưng rồi cái gì cũng không nói, chỉ dùng ánh mắt chăm chú quan sát.

Nghĩ rằng các nghệ thuật gia tính cách đều như vậy Lý Cẩm Thành chỉ cùng Vũ Sâm nói chuyện phiếm rồi cùng bé vui vẻ nấu cơm.

Sau gần bốn mươi phút, cậu làm hải sản nấu đậu hủ, sườn xào chua ngọt với củ sen, thêm vào những món ăn người giúp việc của Nhậm gia làm bày ra đầy cả một bàn lớn.

Lúc này Nhậm Vũ Kiều vẫn chưa có trở về.

Tuy rằng cậu rất yêu em của mình, nhưng bình thường rất bận, công tác, học hành bởi vậy đại đa số thời gian chỉ Nhâm Vũ sâm ở nhà một mình.

Biết bé năm nay mới bảy tuổi, bên người lại không có ai chăm sóc nên Lý Cẩm Thành đối với bé quan tâm hơn nhiều so với những bé khác trong lớp.

“Vũ Sâm, rửa tay chưa?”

“Dạ!”

Lý Cẩm Thành thường tới nơi này khi Nhậm Vũ Kiều không ở nhà, cậu cùng Nhậm Vũ Sâm vốn đã quen ở chung. Cậu đang kêu bé mời Khúc Ninh qua dùng cơm, thì Khúc Ninh đã im lặng xuất hiện sau lưng cậu.

“Tôi có thể ăn cùng các cậu không?”

“Có thể.”

Cố ý hỏi rõ Lý Cẩm Thành cách làm thức ăn, Khúc Ninh nếm vài miếng, nhỏ giọng nói: “Khó trách…”

“Sao?”

“Cậu đã kết hôn?”

Thấy Khúc Ninh nhìn chằm chằm chiếc nhẫn đính hôn của mình, ánh mắt của Lý Cẩm Thành rất nhanh trở nên có chút nhu hòa.

“Thầy cùng với chú kia kết hôn! Chú kia bộ dạng rất tuấn tú!”

Nghe Nhậm Vũ Sâm đột nhiên lên tiếng, Lý Cẩm Thành buồn cười nhéo nhéo mũi bé, cậu nói: “Con sao lại biết?”

“Dạ! Con nghe lén Cô Tư Nhân nói chuyện, cô nói cũng muốn gả cho người như chồng của thầy.”

Khi nói chuyện bạn nhỏ Nhậm Vũ Sâm buông xuống bát đũa của mình, biểu tình hơi có vẻ u buồn, bạn nhỏ nói: “Thầy, con sau này cũng có thể biến thành như chồng của thầy? Như vậy Cô Tư Nhân sẽ cùng con kết hôn.”

Trừ bỏ Lý Cẩm Thành ra Trần Tư Nhân là cô giáo mà bạn nhỏ Nhậm Vũ Sâm thích nhất. Tuy rằng Lý Cẩm Thành biết rằng câu nói không thể khiến bé biến thành Hà Chấn Hiên, nhưng nhìn thấy ánh mắt mong đợi của bé cậu vẫn trịnh trọng gật đầu.

“Yeah! Thật tốt quá! Con về sau có thể cùng cô Tư Nhân kết hôn!”

“Đúng đúng đúng, biết rồi, có điều Vũ Sâm, chúng ta ăn cơm trước có được hay không?”

“Dạ được!”

“Cậu cùng Vũ Kiều rất quen thuộc?”

“Ừm, trước đó có chút gút mắt.”

“Cái gì?”

Cho dù Lý Cẩm Thành hiểu được tính cách nghệ thuật gia này của anh ta nhưng bị đặt một câu hỏi như vậy, cậu vẫn cảm thấy có chút ăn không tiêu.

Lại thay Nhậm Vũ Sâm gắp khối củ sen, cậu mới nói: “Lúc trước tôi nhờ cậu ta thay tôi điều tra một việc.”

“Khó trách…”

Những lời này anh ta đã nói hai lần, thấy Lý Cẩm Thành ngẩng đầu nhìn mình, Khúc Ninh giải thích anh nói: “Tôi từng vô tình nhìn qua quyển sách giáo khoa lý của Vũ Kiều thấy ảnh chụp của cậu…”

Nghe anh ta nói như vậy, Lý Cẩm Thành quay sang “khụ” ho ra tiếng.

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *