Tân Hôn – CHương 17 + Chương 18

☆ Chương 17: Tình yêu

—-o0o—-

Lý Cẩm Thành vốn cho là tầng khói đen này đại biểu cho những người chán ghét hoặc là thống hận mình, hiện giờ xem ra, nói không chừng là cậu suy nghĩ quá nhiều.

Bởi vì trước đây cậu cùng Tiếu Lương Ngọc không quen biết nhau.

“Tôi là chú của Tiếu Tĩnh Văn, cậu là chủ nhiệm lớp của nó?”

Lý Cẩm Thành dạy học được ba năm ở ban quốc văn, đồng thời cũng là chủ nhiệm lớp.

Biết anh ta có thiện ý nhắc nhở chính mình, Lý Cẩm Thành rất nhanh lấy lại tinh thần, nói: “Đúng vậy.”

Nghĩ một lát, cậu còn nói: “Tôi rất thích nghe anh diễn tấu violon.”

Tiếu Lương Ngọc đại khái không nghĩ tới lại ở chỗ này gặp fan hâm mộ, sửng sốt một chút, anh ta mới tươi cười chân thành cùng Lý Cẩm Thành nói lời cảm tạ.

Tiếu Lương Ngọc nhìn qua trẻ hơn tuổi thật rất nhiều, màu da khá trắng, mái tóc dài mượt che khuất trán, ngũ quan làm cho người khác cảm giác thực thoải mái.

Có thể là bởi vì thói quen hoặc chức vị trong công việc, nên cả người anh ta toát ra khí chất lạnh lùng, nhưng cười rộ lên thì lại mang một chút ấm áp.

“Tĩnh Văn quên mang sách bài tập, vừa vặn tôi thấy được nhất thời hứng khởi đem tới cho nó.”

Là sách bài tập sáng nay cần nộp, Lý Cẩm Thành cười nhận lấy cầm trong tay, nói: “Tôi lát nữa sẽ đưa cho nó.”

Tiếu Lương Ngọc đánh giá cẩn thận cậu,rồi nói: “Cậu tên gì?”

Anh ta nhìn cậu có chút ngạc nhiên, Lý Cẩm Thành nói ra tên của mình, Tiếu Lương Ngọc lại cười nhẹ nghiêng đầu, nói: “Cậu nói cậu thích nghe tôi diễn tấu violon?”

“Ừ, đúng vậy…”

“Tôi có buổi độc diễn vào ngày hai mươi tám tháng này, ngày mai tôi sẽ đưa cho cậu hai vé mời được hay không?”

Lý Cẩm Thành không nghĩ tới anh ta lại nhiệt tình như vậy, cậu liên tục xua tay, nói: “Không cần, tôi hai ngày này đã đi mua vé…”

“Chủ sự Phương đưa vé cho tôi, dù sao, tôi ở nơi này không có nhiều bạn bè, coi như quen biết thêm một người bạn cũng tốt lắm.”

“Chỉ là…”

“Cứ như vậy đi, ngày mai tôi đến đây đưa vé cho cậu.”

Nhìn bóng dáng Tiếu Lương Ngọc, Lý Cẩm Thành thấy anh ta không giống như trong tưởng tượng của mình, rất khiêm tốn, gần gũi, cũng không có làm cao như những người nổi tiếng khác.

Ngày hôm sau buổi chiều sau khi tan học, Tiếu Lương Ngọc đúng hẹn tới, biết Lý Cẩm Thành không có việc bận, anh ta lại mời Lý Cẩm Thành ăn cơm.

“Tôi ở nơi này thật sự không có bạn bè gì, nên tìm không thấy người cùng ăn cơm.”

Lý Cẩm Thành biết anh ta sinh ra và lớn lên ở nước ngoài, thấy Tiếu Lương Ngọc vẻ mặt thất vọng cậu cũng có chút không đành lòng, nghĩ một lát, cậu mới nói: “Có qua có lại, anh cho tôi vé, tôi mời anh ăn cơm?”

Tiếu Lương Ngọc tính cách có chút trẻ con, nghe Lý Cẩm Thành nói như vậy, anh ta vui vẻ ra mặt gật đầu nói: “Được a!”

Anh lái một chiếc xe hơi thể thao màu xám bạc,thấy Lý Cẩm Thành ngồi ở vị trí phó lái quan sát bốn phía, Tiếu Lương Ngọc vừa khởi động xe vừa nói: “Xe là chủ sự Phương tạm thời cho tôi mượn.”

Tiếu Lương Ngọc còn trẻ đã thành danh, thành công tổ chức vài buổi lưu diễn khắp thế giới. Lý Cẩm Thành đoán điều kiện kinh tế của anh ta hẳn sẽ không quá kém.

Nghĩ như vậy cậu lại nhớ tới Hà Chấn Hiên, người nọ trừ bỏ không thích nói chuyện, tính tình thì cũng trầm mặc. Lý Cẩm Thành từ khi biết anh đến bây giờ cũng chỉ thấy anh chạy một chiếc xe hơi màu đen của châu Âu.

Không biết là có phải tâm linh tương thông không, Lý Cẩm Thành vừa nghĩ đến Hà Chấn Hiên, Hà Chấn Hiên liền gửi cho cậu một tin nhắn, hỏi cậu về đến nhà hay chưa.

Lý Cẩm Thành rất ít khi chủ động nhắn tin cho anh, thứ nhất là sợ quấy rầy đến công tác của anh, thứ hai cá tính cậu rối rắm, thường thường cũng không biết nên nhắn cái gì, thời gian suy nghĩ có thể hơn một giờ. Bởi vậy chuyện nhắn tin này cuối cùng cũng không giải quyết được gì.

Thời gian Hà Chấn Hiên nhắn tin điều cố định, nội dung cũng đơn giản, bình thường hỏi cậu có ăn cơm không, có mệt hay không.

Nhưng dù vậy, mỗi lần nhận được tin nhắn trong lòng Lý Cẩm Thành vẫn cảm thấy rất ngọt ngào.

“Bạn gái sao?”

Thấy sau khi trả lời tin nhắn Lý Cẩm Thành nghiêng đầu nhìn về phía chính mình, Tiếu Lương Ngọc ho nhẹ, nói: “Cậu cười rất ngọt ngào.”

Ngọt ngào là loại tình cảm có thể làm cho con người khó khống chế cảm xúc nhất, nghe Tiếu Lương Ngọc trong giọng nói có vẻ trêu chọc, gương mặt Lý Cẩm Thành cũng đỏ ửng lên.

Cũng may Tiếu Lương Ngọc hiểu được một vừa hai phải, mặc dù Lý Cẩm Thành đối với anh ta có hảo cảm, anh ta cũng không có vì vậy mà trêu chọc cậu.

Xe đừng lại trước cửa nhà hàng cơm Tây, phát hiện anh ta biết trước địa điểm mình muốn đến Lý Cẩm Thành kinh ngạc nhìn về phía anh ta, nói: “Sao anh biết tôi muốn đến đây?”

Tiếu Lương Ngọc đứng ở trước cửa ký tên của mình cho một fan hâm mộ, a một tiếng, nói: “Bởi vì cậu thoạt nhìn rất lương thiện nên dễ đoán.”

Anh ta và Lý Cẩm Thành trước đây không có tiếp xúc qua. Một người kiến thức rộng rãi, cách nói năng hài hước, một bữa cơm ăn xong, hai người đều có vẻ nói chưa hết chuyện.

“Không mời tôi lên nhà ngồi một chút?” Thời điểm nói chuyện là lúc Tiếu Lương Ngọc ghé vào cửa kính xe nhìn cậu. Trên người anh mặc một bộ quần áo màu lam làm cho khí chất của anh càng thêm mềm mại. Nhưng bởi vì hai người đều uống một chút rượu nên chất cồn bắt đầu phát huy tác dụng khiến cho Tiếu Lương Ngọc ánh mắt biếng nhác, chỉ là một động tác lơ đãng nhấc đầu vuốt tóc cũng lộ ra chút ý vị phong lưu.

Lý Cẩm Thành thừa nhận Tiếu Lương Ngọc như vậy rất quyến rũ, nhưng cậu trời sinh tính chậm chạp, mặc dù là bạn tốt, cậu cũng sẽ tự giác bảo trì một chút khoảng cách. Bởi vậy khi nghe Tiếu Lương Ngọc nói cậu quả quyết cự tuyệt, chỉ nói không tiện.

“Cũng là…”

Tiếu Lương Ngọc thoạt nhìn có chút tiếc nuối, nhưng rất nhanh anh ta khôi phục như bình thường, phất phất tay, mới nói: “Đến lúc đó nhớ đến xem tôi diễn tấu nhé!”

Xe thể thao động cơ phát ra tiếng vang thật lớn, Lý Cẩm Thành xoay người, nghĩ Tiếu Lương Ngọc tài hoa cùng với cá tính như vậy thật là một người rất thú vị.

Buổi độc diễn của Tiếu Lương Ngọc diễn ra vào cuối tuần, Lý Cẩm Thành không có bạn đi cùng, bởi vậy người cậu ngay từ đầu nghĩ đến là Trâu Tuấn Khải.

Nhưng Trâu Tuấn Khải chỉ thích rock ‘n roll, nhưng mà nghĩ đến bạn gái của mình thích, anh ta không nói hai lời đã lấy một vé trong tay Lý Cẩm Thành.

Lý Cẩm Thành không nói gì nhìn anh ta, ý nghĩ mời Hà Hạo Nhân cùng đi với mình nghe diễn tấu chỉ có thể từ bỏ.

Buổi chiều thứ sáu, rời khỏi phòng làm việc của Tống Lưu Bạch, ăn cơm tối xong, Lý Cẩm Thành mới lái xe đi đến chỗ biểu diễn âm nhạc mà Tiếu Lương Ngọc sắp biểu diễn.

Chỗ ngồi của cậu gần sân khấu thuộc khu vực vip, đến nơi đã thấy bạn gái của Trâu Tuấn Khải ngồi ở chỗ kia. Cô mặc một bộ lễ phục, trang điểm thanh nhã, Lý Cẩm Thành lễ phép cùng cô cười cười, cũng không nói thêm gì.

Diễn tấu bắt đầu, Lý Cẩm Thành quay đầu lại nhìn thoáng qua, phát hiện nơi này có sức chứa đến mấy ngàn người cũng không còn một chỗ trống. Nghĩ đến sau này danh tiếng Tiếu Lương Ngọc ngày càng nổi bật, cậu cũng có chút cảm khái.

Không giống như khi các minh tinh biểu diễn có một đám người cuồng hoan, độc diễn là một loại hình đem tới cho người nghe một loại hưởng thụ cực kỳ êm dịu.

Lý Cẩm Thành sở dĩ thích diễn tấu violon là bởi vì nó có thể biểu đạt cảm xúc trào dâng hơn so với nhạc khí khác. Mặc dù không có cảm xúc, nhưng chỉ cần nghe tiếng đàn violon có thể làm cho mình cảm động, làm cho cuộc sống tràn ngập nhiều chờ mong cùng kích tình.

Không giống như cậu suy nghĩ mông lung, trên sân khấu Tiếu Lương Ngọc có vẻ càng thêm nội liễm chuyên chú, đồng thời cả người quanh quẩn một loại khí tức cao quý. Chính là khí tức này, khiến cho làn khói đen chung quanh anh ta trở nên thưa thớt.

Lý Cẩm Thành đoán anh ta xem âm nhạc như tính mạng của mình, biểu tình trên mặt anh ta có thể nhìn thấy rõ ràng như thế.

Sau khi Tiếu Lương Ngọc diễn tấu gần hai giờ thì chấm dứt, Lý Cẩm Thành chuẩn bị về nhà thì cậu nhận được điện thoại của Tiếu Lương Ngọc gọi tới. Anh ta muốn mời Lý Cẩm Thành tham gia tiệc khánh công.

Nghĩ đến mình không quen biết ai ở đó, lại chưa từng tham dự qua trường hợp như vậy nên Lý Cẩm Thành cự tuyệt.

“Cẩm Thành, ngày đó cậu đã nói, nói chúng ta là bạn bè.”

Loại người làm nghệ thuật này, bởi vì rất ít tiếp xúc với nhiều người nên có vẻ không rành thế sự, hoặc là nói tùy hứng.

Nhưng Lý Cẩm Thành ở phương diện này lại rất khoan dung, nghe Tiếu Lương Ngọc cùng mình làm nũng, cậu vẫn là chiều theo anh đi vào hậu trường.

Tiệc khánh công của Tiếu Lương Ngọc được tổ chức ở một khách sạn nổi tiếng nhất ở Hồng Kông, ngoại trừ phóng viên ở ngoài cửa, nếu theo địa vị phân chia người tới tham gia yến hội phân làm hai loại.

Một loại giống như Tiếu Lương Ngọc, trên người lộ ra một cỗ phong độ của người trí thức, tuy rằng không nói ra nhưng bên ngoài đã hiển thị rõ ràng.

Một loại khác là đối lập với Tiếu Lương Ngọc, ngoại hình hành vi bừa bãi nhìn bọn họ mặc ăn mặc có thể biết được.

Nhưng đám người kia có điểm giống nhau,tất cả đều là thanh lãnh cao ngạo.

Lý Cẩm Thành từ trước đến nay tự mình hiểu lấy, thấy Tiếu Lương Ngọc bận rộn, cậu chỉ là trốn ở một bên uống rượu ăn điểm tâm ngọt, hoặc là cùng người bên cạnh không quen biết tùy ý tán gẫu vài câu.

Cậu không uống được rượu, cũng có đủ tự chủ, cảm giác mình đã muốn uống say nên tìm Tiếu Lương Ngọc nói lời từ biệt.

“Lý Cẩm Thành, cậu trong tưởng tượng của tôi không giống nhau.”

Tiếu Lương Ngọc kéo cậu, hơi thở nóng bỏng phun ở trên gáy Lý Cẩm Thành.

Lý Cẩm Thành cười nghiêng đầu, nghĩ anh ta chắc cũng say giống mình.

Về tới nhà rồi tắm xong, cồn rốt cục bắt đầu phát huy tác dụng.

Tuy rằng không có uống say, nhưng mỗi lần như vậy Lý Cẩm Thành dễ dàng cảm thấy bi thương, đồng thời có cảm giác cô độc.

Cậu chưa từng có giống như bây giờ rất nhớ Hà Chấn Hiên, sau đó cậu gởi cho Hà Chấn Hiên một tin nhắn, nói em hôm nay đi nghe diễn tấu, khi đó em hy vọng anh ở bên cạnh em.

Ngữ khí hơi có vẻ buồn nôn, nhưng Lý Cẩm Thành cũng sẽ không vì vậy mà ngại ngùng. Không bao lâu Hà Chấn Hiên  nhắn tin trả lời lại, nói anh về sau đều sẽ đi cùng em.

Lý Cẩm Thành xem xong tin nhắn kia, cảm thấy mỹ mãn để điện thoại di động sang một bên.

Cậu kỳ thật không hiểu lắm cái gì gọi là Tình yêu. Đối với cậu mà nói, khi cậu cảm thấy tịch mịch có người thật tâm ở bên cạnh mình cũng đã đủ.

Nhận được điện thoại của Trâu Tuấn Khải là lúc Lý Cẩm Thành đang chuẩn bị lên giường ngủ, nghĩ đến hai người mấy giờ trước mới ở trường học gặp qua, cậu cũng không khỏi có chút ngạc nhiên.

“Cẩm Thành, ở nơi nào? Tôi có việc tìm cậu.”

Trâu Tuấn Khải trong giọng nói lộ ra men say, nhưng mặc kệ Lý Cẩm Thành hỏi anh ta thủy chung không chịu nói ra nguyên nhân.

Lý Cẩm Thành bất đắc dĩ, phải cùng anh ta hẹn ở khu vực gần Starbucks.

Trâu Tuấn Khải đến sớm hơn cậu, Lý Cẩm Thành tới đó thì anh ta đã gục xuống bàn, trước mặt là hai ly cà phê.

“Chuyện gì xảy ra?”

“Bạn gái của tôi mang thai.”

Lý Cẩm Thành sửng sốt một chút, lập tức cười, nói: “Đây không phải là chuyện rất tốt sao?”

Sao đó cậu vỗ nhẹ vai Trâu Tuấn Khải, nói: “Chúc mừng anh giấc mộng trở thành sự thật!”

“Chính là tôi không nghĩ tới sẽ sớm như vậy…”

Nghe anh ta nói như vậy, Lý Cẩm Thành mới phát hiện người này căn bản chưa trưởng thành.

Có một mục tiêu, mù quáng cố gắng, nhưng trên thực tế anh ta không chuẩn bị tốt tinh thần, cũng không có thể chịu trách nhiệm khi việc xảy ra.

Lý Cẩm Thành không thích cùng người uống say nói chuyện  nhân sinh, cậu nhàm chán ngẩng đầu nhìn bốn phía.

Chính là rất nhanh, cậu sửng sờ ở tại chỗ.

Cậu cùng Trâu Tuấn Khải ngồi ở gần vị trí quầy bar, đối diện đại sảnh góc phía bên phải là Tiếu Lương Ngọc cùng Hà Chấn Hiên ngồi xoay lưng lại với cậu.

Hai người này, một người nói mời cậu mấy ngày nữa ăn cơm, một người bảo ngày mai về nhà.

Nhìn hai người cùng đặt tay lên bàn, trong nháy mắt Lý Cẩm Thành cơ hồ muốn bóp nát cái ly cầm trong tay.

☆ Chương 18: Dục vọng chiếm hữu

—-o0o—-

Trong đời cậu hận nhất chính là bị người khác lừa gạt, giống như lúc trước người nhà cậu đã làm với cậu.

Cậu cùng Hà Chấn Hiên ngay từ đầu chính là giao dịch, cậu cũng không có đem hết chân thành ra đối đãi, nên cho dù Hà Chấn Hiên có bị cậu bắt gian tại giường, cũng sẽ không khiến cho cậu đặc biệt khó chịu.

Còn có Tiếu Lương Ngọc gần gũi biểu hiện mới gặp đã như thân quen, hiện giờ xem ra anh ta căn bản gần gũi tiếp xúc với mình là có mục đích!

Anh ta trong lời nói và hành động trừ bỏ thăm dò còn có ám chỉ!

Chính mình cũng đủ ngu ngốc, đến giờ phút này mới suy nghĩ được nguyên nhân!

“Tôi tuy rằng thích cô ấy, nhưng không nghĩ sớm như vậy sẽ kết hôn, nhưng nếu không kết hôn, cô ấy khẳng định sẽ cảm thấy tôi không yêu cô ấy…”

“Trâu Tuấn Khải.”

Lý Cẩm Thành thanh âm có chút lạnh, Trâu Tuấn Khải lăng lăng ngẩng đầu, rất nhanh phát giác cậu có vẻ khác thường.

Thái độ của Lý Cẩm Thành làm cho người ta cảm thấy có chút hung hăng, dừng một chút, anh ta mới run run mở miệng: “Cẩm… Cẩm Thành, cậu làm sao vậy?”

Lý Cẩm Thành vẫn không nhúc nhích nhìn hai người kia đang ngồi ở góc đại sảnh, nói: “Phải biết quý trọng, đừng đợi cho mất đi, mới than trời trách đất nói là hối hận.”

Trâu Tuấn Khải bị khí thế của cậu làm chấn động, không đợi anh ta lấy lại tinh thần, Lý Cẩm Thành đã đem anh ta tha ra khỏi Starbucks nhét vào trong tắc xi.

“Có chuyện gì chờ anh ngày mai thanh tỉnh cùng tôi nói tiếp.”

“A? tốt…”

Trâu Tuấn Khải nhìn ra cửa xe taxi thấy thân ảnh Lý Cẩm Thành càng lúc càng xa, cảm thấy đêm nay cậu cho mình cảm giác thực xa lạ.

Hà Chấn Hiên không làm cậu quá thất vọng, hai mươi phút sau, anh xách theo hành lý về nhà. Nhưng dù vậy, trên người Lý Cẩm Thành vẫn bao phủ một tầng áp suất thấp, cậu buồn bực cầm điều khiển từ xa trong tay tức giận muốn đem nó hung hăng ném trên mặt đất.

Hà Chấn Hiên đối với chuyện này không hề hay biết, hơi có chút hưng phấn kêu một tiếng Cẩm Thành, chờ một lát sau thấy Lý Cẩm Thành vẫn ngồi bất động ở trên ghế sofa, anh mới phát hiện sự tình có điều không ổn.

“Em làm sao vậy?”

“Anh cùng Tiếu Lương Ngọc có quan hệ gì?”

Nghe Lý Cẩm Thành nhắc tới Tiếu Lương Ngọc, Hà Chấn Hiên cũng có chút kinh ngạc: “Em làm sao biết được anh ta?”

“A, lúc anh rời khỏi Hồng Kông, trong khoảng thời gian này anh ta lấy cớ tiếp cận em, mời em xem anh ta diễn tấu, để em tham gia tiệc khánh công…”

Nói tới đây, Lý Cẩm Thành không chịu nổi quay đầu lại: “Hà Chấn Hiên, nếu anh ta trước kia là người yêu của anh, các anh bởi vì nguyên nhân bất đắc phải chia tay, vậy anh phải sớm nói cho em biết, yên tâm, em nhất định chúc phúc cho hai người!”

Lý Cẩm Thành nói những lời này ngữ khí vừa lạnh lại vừa giận, bởi vì cậu lần đầu tiên ở trước mặt mình phát hỏa lớn như vậy, Hà Chấn Hiên sửng sốt một chút, mới nói: “Cẩm Thành, có phải em hiểu lầm cái gì không?”

Phản ứng của Hà Chấn Hiên làm cho Lý Cẩm Thành càng thêm nổi trận lôi đình, cậu đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống Hà Chấn Hiên, nói: “Vừa mới rồi em ở tiểu khu trước cửa nhà trong Starbucks thấy hai người! Các người nắm tay thân mật ở bên nhau!”

Tức giận khiến cho thanh âm của cậu thay đổi, Lý Cẩm Thành hít sâu một hơi, mới dùng một ngữ khí lãnh đạm nói: “Hà Chấn Hiên, em hận nhất bị người khác lừa gạt, hơn nữa em lại…”

Nói đến đây thật tình cậu dù thế nào cũng không thể nói nên lời nữa, cậu phẫn nộ lại ủy khuất nhưng trong nháy mắt, rất nhanh, cậu khôi phục bình tĩnh. Cậu chỉ cảm thấy mình không nên đối với bất cứ người nào ôm hy vọng chờ mong nữa.

Không có chờ mong thì sẽ không thất vọng, cũng sẽ không làm cho mình bị thương tổn.

Cậu đã nói hết lời, cũng không muốn nói thêm gì nữa, đang chuẩn bị rời đi thì Hà Chấn Hiên kéo tay cậu đưa cậu kéo vào trong ngực của mình. Ngay lúc Lý Cẩm Thành cảm thấy kinh ngạc thì trong lời nói của anh lại mang ý cười: “Cẩm Thành, em như vậy… Có phải là ghen hay không?”

Nguyên nhân có rất nhiều, nhưng nói tóm lại… Quả thật là có nguyên nhân này…cậu đã ghen.

Lý Cẩm Thành trời sanh tính lạnh nhạt, ngay cả lúc cậu ở cùng với Liêu Trường Viễn bốn năm trước, cũng rất ít ăn dấm chua. Nhận thấy Lý Cẩm Thành giãy dụa, Hà Chấn Hiên ôm cậu chặt hơn, nói: “Em đã nói xong rồi mà không chịu nghe giải thích của anh?”

Lý Cẩm Thành không nói lời nào, Hà Chấn Hiên không tiếng động thở dài một hơi, đem cằm để ở bờ vai của cậu, lại đem hai tay của cậu nắm chặt, anh mới nói: “Anh ở nước ngoài lưu học cùng anh ta kết giao, khi đó bọn anh mới mười bảy tuổi…”

Dừng một chút, anh nói tiếp: “Em cũng biết người nhà anh lúc nào cũng chú ý tính hướng của anh, lúc anh mới come out, bọn họ thấy anh và anh ta lui tới thân thiết, cũng rất mau cùng anh ta ngả bài. Tiếu Lương Ngọc… Nhà anh ta gia cảnh không tốt lắm, hơn nữa anh ta rất muốn đi Áo học chuyên tu về đàn violon… Bởi vậy hai người có thể nói ở bên nhau không lâu, sau đó anh ta không từ mà biệt…”

Lý Cẩm Thành không nghĩ tới chân tướng câu chuyện là dạng này, nghe Hà Chấn Hiên nói như vậy, nội tâm của cậu rất nhanh xuất hiện cảm giác áy náy. Trầm mặc một lát,cậu mới nói: “Sau đó thế nào?”

“Khi đó anh bởi vì tâm trí chưa vững vàng, từng bị đả kích không nhỏ…”

Thấy Lý Cẩm Thành lấy tay ôm lại hai tay mình, Hà Chấn Hiên trên mặt ý cười càng sâu: “Bất quá anh gặp họa được phúc, từ đó về sau, ông nội của anh không có tiếp tục bức bách anh nữa, nhưng mà… anh đối với tình yêu chung quy cũng không còn đặt nặng nữa..”

Hà Chấn Hiên ngữ khí thực bình thản, nhưng khi đó chắc anh cũng rất là đau khổ. Hơn nữa Lý Cẩm Thành nhớ rõ, ba mẹ anh cũng mất vào năm ấy, tuy rằng không biết hai sự kiện kia trình tự trước sau như thế nào, nhưng cậu không nghĩ sẽ hỏi Hà Chấn Hiên sợ đụng đến vết sẹo trong lòng anh.

“Anh ta lần này tìm anh làm gì?”

Lý Cẩm Thành hơi thở dần trở nên nhu hòa, Hà Chấn Hiên nghĩ một lát mới nói: “Đại khái là không có gì, dù sao, khi đó tình cảm cũng thuần túy…”

“Vậy còn anh?”

“Đã là chuyện quá khứ anh chưa bao giờ lưu luyến.”

Nói xong anh lấy tay xoay bả vai Lý Cẩm Thành làm cho cậu xoay người lại, ánh mắt nhìn thẳng cậu, thần sắc trên mặt thật nghiêm túc: “Cẩm Thành, anh là người không hiểu lãng mạn, có lẽ cũng không cho em được nhiều tình ý, nhưng anh nói sẽ giữ lời, vĩnh viễn sẽ không lừa em.”

Bao nhiêu đây kỳ thật cũng đã đủ rồi.

Lý Cẩm Thành lúc trước chỉ biết anh rất được hoan nghênh, nhưng đến lúc này, cậu mới ý thức được anh có thể sẽ bị người khác cướp đi. Nghĩ vậy, nội tâm của cậu bị một loại tình cảm chiếm hữu nồng đậm tràn ngập.

Hai người không nói gì, chung quanh không khí lại có chút ấm áp. Hà Chấn Hiên còn chưa lấy lại tinh thần thì Lý Cẩm Thành đã hôn anh.

Cậu nói: “Hà Chấn Hiên, về sau không thể vứt bỏ em nếu không em nhất định sẽ giết anh.”

Bởi vì hôn môi, lời nói của cậu có chút mơ hồ không rõ ý vị, nhưng Hà Chấn Hiên vẫn nghe rõ ràng.

Anh đoán được đây là những lời nói xuất phát từ nội tâm của Lý Cẩm Thành, bởi vậy trong lòng có chút rung động.

Đối với người yêu bình thường, gặp ngăn cách thì sẽ mang đến hai kết quả, hoặc là cảm tình trở nên lạnh nhạt, hoặc là càng thêm sâu sắc hơn. Nhận thấy Lý Cẩm Thành chủ động, Hà Chấn Hiên cũng sẽ không nhẫn nại nữa.

Mặc dù là lần đầu tiên làm chuyện như vậy, nhưng bởi vì Lý Cẩm Thành chủ động, quá trình cũng coi như thuận lợi.

Lý Cẩm Thành ở trước mặt anh từ từ mở rộng thân thể, Hà Chấn Hiên trong lòng lại có cảm giác kỳ lạ.

Hôn môi cũng đã làm tốt. Yêu cũng thế, anh tựa hồ cũng không có cảm giác trúc trắc, nghĩ đến cậu chưa từng nói qua yêu đương, Hà Chấn Hiên không khỏi hỏi một câu.

“Đại khái là bởi vì anh không thông minh?”

Nằm ở trên giường Lý Cẩm Thành tự bản thân toát ra một hương vị kích tình, ánh mắt để lộ ra vẻ trêu chọc, Hà Chấn Hiên đã cho cậu cảm giác tin tưởng, cúi người cậu tiếp tục hôn anh, làm cho anh muốn nói cũng không nên lời.

Hôn thật sâu, răng lưỡi giao triền cả hai nhanh chóng bị dục vọng xâm chiếm, càng khát khao gần gũi thân cận hơn.

Hà Chấn Hiên nhanh chóng cởi bỏ quần áo của cả hai âu yếm hôn lên cơ thể của người yêu.

Làn da của Lý Cẩm Thành khá trắng, săn chắc lại trơn mịn vì nhiễm mùi tình dục mà trở nên hồng nhuận. Cậu nhắm mắt tận hưởng cảm giác kích tình mà Hà Chấn Hiên mang lại.

Hà Chấn Hiên một thân ra đầy mồ hôi, hạ thể sưng nóng đến phát đau, nhưng đây là lần đầu tiên của Lý Cẩm Thành nên anh cố nén để làm tốt công việc chuẩn bị.

Anh lấy bôi trơn nhẹ nhàng đưa vào cúc huyệt của cậu, thấy cậu nhăn nhó khó chịu anh đau lòng hôn cậu, giọng nói cũng trở nên khàn khàn: “Ngoan,thả lỏng. Tin tưởng anh sẽ không làm em bị thương”

Lý Cẩm Thành bởi vì nụ hôn và lời nói của anh nên thân thể dần thả lỏng. Cậu lấy tay vòng qua cổ anh làm cho nụ hôn càng thêm sâu sắc.

Như được khích lệ của người yêu Hà Chấn Hiên nhanh chóng đưa thêm một ngón tay vào làm tốt công việc khếch trương, đến khi thấy cúc huyệt trở nên mềm xốp mới từ từ đưa dục vọng đang bừng bừng của mình vào trong dũng đạo chật hẹp đó.

Lý Cẩm Thành thở dài một hơi, cũng không có đau lắm, thấy Hà Chấn Hiên vì sợ cậu đau mà ẩn nhẩn không dám cử động mạnh, cậu vô cùng cảm động, nhẹ giọng nói: “Em không sao, anh cứ tiếp tục đi”

Nói xong cậu dường như ngại ngùng vùi sâu chôn khuôn mặt đỏ bừng vào vai anh.

Hà Chấn Hiên nghe vậy cũng nhẹ nhàng cử động. Cẩn thận từ từ tham tiến vào trong cậu, khát khao gần gũi, muốn cùng người yêu hợp thể làm một.

Lý Cẩm Thành lúc đầu có chút đau đớn, nhưng về sau khoái cảm lại tăng dần, cậu xiết chặt bờ vai anh, con người này yêu cậu, thương tiếc cậu, có thể kìm nén dục vọng sợ thương tổn cậu.

Cậu yêu thương hôn anh, đầu lưỡi tìm kiếm lưỡi anh quấn quýt không rời, cảm giác như vật nóng bỏng chôn sâu trong cơ thể lớn hơn một vòng.

Hà Chấn Hiên cử động càng kịch liệt, tay cũng không nhàn rỗi bao trùm tính khí đang ngẩng đầu của cậu âu yếm.

Trước sau bị kích thích Lý Cẩm Thành chịu không nổi, nhanh chóng đạt được cực khoái xuất ra trên tay Hà Chấn Hiên.

Thấy chất lỏng dính dấp trên tay anh, cậu càng ngại ngùng vùi mặt vào gối, Hà Chấn Hiên thấy cậu như vậy càng đáng yêu, hưng phấn lại bừng bừng, thâm nhập thật sâu rồi xuất ra trong người của cậu.

—-

(ĐOẠN H NÀY LÀ DO EDITOR BIẾN THÁI TỰ Ý VIẾT THÊM. AI KHÔNG THÍCH ĐỌC THÌ CÓ THỂ BỎ QUA. BẠN ĐÃ ĐƯỢC CẢNH BÁO)

Một đêm tận tình, ngày hôm sau Lý Cẩm Thành thức dậy trước, phát hiện Hà Chấn Hiên đem mình ôm vào trong lòng, cậu cũng nhấc đầu vùi trong ngực anh càng sâu.

Tối hôm qua cậu có chút hành động theo cảm tính, không có kiêng kỵ hoặc bàng hoàng, cũng không hối hận. Còn có Hà Chấn Hiên nói câu nói kia, cậu nghĩ đời này cũng sẽ không cùng anh nhắc tới chuyện trùng sinh này.

Hôm nay là ngày đi làm bình thường, sau tỉnh lại Hà Chấn Hiên tắt đi chuông báo thức, lại hôn trên tóc của Lý Cẩm Thành một chút, anh mới bắt đầu bước chân xuống giường.

Lý Cẩm Thành chờ anh xuống lầu mới rời giường, chậm chạp từ từ rửa mặt xong, đợi khi cậu xuống lầu Hà Chấn Hiên đã làm xong bữa sáng.

Thấy Lý Cẩm Thành biểu tình có vẻ ngoài ý muốn, Hà Chấn Hiên cười nói: “Bữa sáng đơn giản anh sẽ làm được.”

Anh làm bữa sáng kiểu Tây, trước tiên cũng có trứng, Lý Cẩm Thành đang chuẩn bị ngồi xuống, Hà Chấn Hiên lại thấp giọng hỏi một câu: “Muốn anh giúp em xin hiệu trưởng nghĩ phép không?”

Độ ấm trên mặt của cậu vì những lời này càng nóng hơn, một lát sau, Lý Cẩm Thành mới cúi đầu nói: “Không có việc gì.”

Hơn nữa cho dù có chuyện, cậu cũng sẽ làm bộ không có việc gì.

“Ăn xong anh đưa em đến trường học.”

“Không cần!”

Nói xong cậu ngẩng đầu, thấy Hà Chấn Hiên vẫn không nhúc nhích nhìn mình, cậu lại có chút câu nệ nói: “Anh vội như vậy…”

Lý Cẩm Thành khẩn trương làm cho người ta cảm thấy rất thú vị, Hà Chấn Hiên nén cười nói: “Không vội, tới kịp.”

Ở văn phòng khi nhìn thấy Lý Cẩm Thành thì Trâu Tuấn Khải cảm thấy chỉ có thể dùng từ tinh thần như mặt trời lên cao để hình dung cậu.

Nghĩ đến cậu tối hôm qua mang cho mình một cảm giác xa lạ Trâu Tuấn Khải lắc đầu, nghĩ mình chắc là uống say xuất hiện ảo giác.

“Thế nào? Tỉnh rượu rồi phải không?”

Trâu Tuấn Khải có chút xấu hổ gật đầu, mắt nhìn bốn phía, mới nói: “Tối hôm qua đã làm phiền cậu.”

“Không có việc gì, nhưng mà…” Dừng một chút, Lý Cẩm Thành mới nói: “Anh đã suy nghĩ cặn kẽ đến chuyện đó không?”

“Ừ, tôi nghĩ trước tìm cô ấy nói chuyện một chút, nếu cô ấy nghĩ muốn lưu lại đứa bé, tôi sẽ cùng cô ấy kết hôn.”

Xem bộ dạng Trâu Tuấn Khải, nói vậy ngày hôm qua cũng đã quyết định xong.

 Lý Cẩm Thành lấy quyển sách trên tay vỗ nhẹ một vai của anh ta, nói: “Như vậy là tốt nhất.”

Tâm tình cậu có vẻ tốt lắm nên khi Trâu Tuấn Khải nhìn bóng lưng của cậu, nghĩ mình có nên hỏi cậu nguyên nhân chuyện tối hôm qua.

Buổi chiều lúc vừa tan học, Lý Cẩm Thành nhận được điện thoại của Tiếu Lương Ngọc, hỏi cậu có thể cùng mình đi dùng cơm.

Lý Cẩm Thành tươi cười không thay đổi, ngữ khí như thường nói: “Được.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *