Nịnh Thần Lăng Tiêu – Chương thứ hai mươi bốn

Từ sau hôn sự của Chử Dịch Cẩn, Lăng Y nằm trên giường bệnh triền miên đã gần ba tháng, động tĩnh của nàng trong Thọ Khang Hầu phủ thời khắc đều bị nhìn chằm chằm. Hơn nữa Lăng Tiêu đã sớm an bài người mật báo, chỉ cần xảy ra chuyện Lăng Tiêu ở trong cung cũng sẽ biết trước tiên. Lăng Tiêu trong lòng cười lạnh, quả là người ngu xuẩn.

Lăng Tiêu không có ý bỏ đá xuống giếng, đem việc này truyền ra ngoài quả thật có thể hủy thanh danh của Lăng Y. Việc này có sức hấp dẫn vô cùng lớn, nhưng khi nghĩ đến lời đồn đãi thật lớn mà bị phản phệ, Lăng Tiêu tuy rằng chán ghét Lăng Y, nhưng hắn vẫn lấy lợi ích của Thọ Khang Hầu phủ làm đầu, chỉ ngồi uống trà chờ xem kịch vui.

Chuyện Lăng Y không quan tâm nên Lăng Tiêu không để trong lòng.

“Biểu huynh hôm nay tinh thần rất tốt.” Thi Trà Thành tự mình vì Lăng Tiêu nâng ly: “Đệ ở phía Nam luôn nghe nói đến Nhiên Cư ở Hoàng thành, hôm nay lần đầu đến mới biết được lời đồn không sai, quả nhiên rất khác biệt.”

Đến nay Nhiên Cư đã tồn tại ở Hoàng thành hơn trăm năm, trải qua chiến loạn vẫn như cũ có thể truyền thừa, tất nhiên có chỗ đáng tự hào.

Lăng Tiêu cười: “Ngày 10 được nghỉ ngơi, có thể đi ra ngoài ngao du một chút, tất nhiên tinh thần vui vẻ rồi.” Nói xong gắp cho Thi Trà Thành một khối cá kho tàu, cười nói, “Nếm thử đi, đây là món cá nổi tiếng ở đây, xá muội từ nhỏ thích ăn cá, cũng thực yêu thích các món cá của Nhiên Cư.”

Nhắc tới đến Lăng Trĩ, biểu tình trên khuôn mặt tuấn tú của Thi Trà Thành càng thêm nhu hòa, gật đầu nói: “Đệ nhớ kỹ.”

Thật sự là thành thật, Lăng Tiêu cười, Thi Trà Thành không phải là người lòng dạ thâm hiểm, hắn cũng không muốn quanh co lòng vòng, gật đầu nói: “Cô tổ mẫu đã cùng đệ nói, chuyện trong phủ của huynh đệ cũng biết, bởi vì chuyện của Đại tiểu thư nên vẫn không thể định ra hôn sự cho Lăng Trĩ.”

“Đệ không vội.” Thi Trà Thành cười: “Ý của đệ là sau khi đi thi, có công danh sẽ đi quý phủ cầu thân, như vậy đệ mới xứng đôi với nàng.”

Nhìn Thi Trà Thành thành ý tràn đầy, Lăng Tiêu gật đầu: “Yên tâm, cũng không phải chờ lâu đâu.” Hắn làm sao để cho muội muội mình chậm trễ hoa kỳ.

Thi Trà Thành biết Lăng Tiêu lần này đến là có ý dặn dò mình, mở miệng liền biểu hiện trung thành: “Ý của biểu huynh đệ hiểu được, đệ đối với biểu muội nàng…” Thi Trà Thành cũng là người thủ lễ, nhưng lúc này cũng đành phải thẳng thắn, thần sắc kiên định, nói: “Đệ đối với biểu muội là thật tâm, biểu muội từ nhỏ không có mẫu thân…”

Lăng Tiêu cảm thấy giật mình, từ vài năm nay khi Lăng Trĩ dần dần lớn lên hắn luôn luôn lo lắng điều này, sợ phu gia tương lai của Lăng Trĩ khinh thường nàng bởi vì Lăng Trĩ không có mẫu thân dạy bảo, nghe vậy quả thật muốn phát tác. Nhưng Thi Trà Thành một hơi uống hết ly rượu, trịnh trọng nói: “Biểu muội từ nhỏ không có mẫu thân, tất cả những ủy khuất đã chịu, đợi cho… Đợi cho đến khi có đệ bên cạnh, đệ nhất định không để cho nàng chịu thêm một chút ủy khuất nào nữa.”

Lại nói: “Đệ cũng có muội muội, biểu huynh cảm thấy lo lắng cái gì, đệ bất tài cũng có thể đoán được vài phần, biểu huynh yên tâm, Thi gia từ đời phụ thân đã không có Di nương, đến đời của đệ tất nhiên cũng không có, đệ đối với biểu muội, nhất sinh nhất thế chỉ có một người.”

Lăng Tiêu hoàn toàn yên lòng, uống cạn một ly: “Ta yên tâm.”

Bệnh của Lăng Y chậm chạp không dứt, bệnh tình triền miên, Lăng Hầu gia không còn cách nào, đành để Thi phu nhân trông giữ.

“Ta tự biết.” Thi phu nhân nghĩ tới bệnh của Lăng Y cũng phát sầu, có chút mỏi mệt dựa vào gối mềm: “Không biết nha đầu kia bị làm sao, ta lại nhìn không ra nguyên nhân bệnh, tinh thần cũng không được tốt, như là có tâm sự đè nén, ta hỏi nàng cũng không nói, còn hay khóc.”
Lăng Hầu gia cũng không biết chuyện của Lăng Y, chỉ biết lo lắng suông: “Nó là một nha đầu chưa chồng thì có thể có tâm sự gì? Hỏi Hạ thị chưa?”

Thi phu nhân nắm chặt phật châu trong tay, trong mắt hiện lên một tia chán ghét, gật đầu: “Đã sớm hỏi qua, ả cũng nói không nên lời là nguyên nhân gì, yên tâm đi, ta tất nhiên sẽ rất coi chừng nó.” Nói xong lại có chút phiền chán: “Không có lúc nào làm cho người ta hài lòng, ngày tháng kéo dài, chậm trễ tuổi thanh xuân thì có gì tốt? Còn chậm trễ việc của Trĩ nhi.”

“Chuyện của Trĩ nha đầu không cần chờ, ta đã cùng Phụ thân của nàng nói qua, bọn họ cũng hiểu được đại nghĩa, nói không thể bởi vì chuyện của Y nha đầu mà làm chậm trễ Trĩ nha đầu, Thi gia nếu hỏi lại, liền đáp ứng đi.”

Nói đến hôn sự của Lăng Trĩ cùng Thi Trà Thành, Thi phu nhân mới thư thái, cười nói: “Mấy ngày vừa rồi thực sự làm cho ta lo lắng, ngươi có dự định rồi, ta đây cũng nhẹ nhõm, đều là thân thiết, hai hài tử cũng đã gặp qua, ‘Hạ đạt’ sẽ không bàn tới, ta chỉ cùng bọn họ thương nghị ngày dâng thải được không?”

“Được nha.” Lăng Hầu gia đối với việc này cũng không am hiểu, chỉ trông vào Thi phu nhân lo liệu.

Thi phu nhân vừa lòng cười: “Định xong ngày, tới ngày đó ngươi đi thỉnh ân đón Lăng Tiêu trở về một ngày đi, giúp đỡ chiêu đãi cũng tốt.”

Nghĩ tới đến bộ dáng Lăng Nho Học… Lăng Hầu gia gật đầu: “Được,  cho Lăng Tiêu trở về giúp Phụ thân, cứ như vậy đi.”

—-

Thi gia sau khi biết rất mừng rỡ, thỉnh người xem ngày, định ngày 20 tháng 6 dâng thải.

Ngày 19 tháng 6 Lăng Tiêu sẽ trở lại, mang theo ban thuởng của Thái tử, Thái tử phi hồi phủ. Bản thân cũng thêm không ít đồ vật, tất cả đều chuyển vào Sấu Ngọc Hiên.

“Ca ca…” Lăng Trĩ cũng biết ngày mai chính là ngày nạp thải, thẹn thùng không thôi, lại thấy quà tặng lại càng có chút thẹn thùng, ngón tay ngọc thon dài không nhịn được gảy một cái lên khóa như ý, che miệng nói: “Muội…”

Lăng Tiêu biết Lăng Trĩ e lệ, an ủi cười: “Đây cũng không có gì, ngày mai muội cũng không cần phải làm gì, phụ thân cùng ta đã nhờ cậy bà mối, chỉ cần tới trưa là xong rồi.”

“Muội biết.” Lăng Trĩ do dự , vẫn là có chút xấu hổ nhỏ giọng nói: “Muội cũng biết một ít… Ngày mai bà mối là tới lấy niên canh bát tự của muội, nếu là… Nếu bát tự không hợp…”

Lăng Tiêu bật cười, nguyên lai nha đầu kia là lo lắng chuyện thỉnh thiếp canh ngày mai, Lăng Tiêu uống ngay một ngụm trà, thấp giọng nói: “Không cần lo lắng, ngày mai chẳng qua là diễn kịch thôi, niên canh bát tự của muội cùng Thi Trà Thành, huynh đã sớm thỉnh người xem qua, nếu là không hợp huynh làm sao để bọn họ đến dâng thải.”

Lăng Trĩ nghe vậy cũng yên lòng, trong lòng càng cảm động và nghĩ đến có Đại ca thật là tốt. Mẫu thân sớm không còn, phụ thân lại là…Mười mấy năm khuê các của Lăng Trĩ đều do Lăng Tiêu chiếu cố mới có thể an ổn thuận lợi đến hiện tại.

Nhớ tới thời điểm Đại ca cùng mình nói hứa hẹn của Thi Trà Thành, Lăng Trĩ trong lòng càng thêm ấm áp. Trong nhà chuyện xấu trong quá khứ của Di nương còn đó, cũng từng lo lắng về sau sống ở phu gia, hiện giờ đã biết người nọ đáp ứng vĩnh viễn không nạp thiếp, Lăng Trĩ an tâm không ít, gạt đi nghi ngờ, chỉ còn hướng tới cuộc sống tốt đẹp sau này mà thôi.

“Huynh đã sớm nói, hôn sự của muội huynh tất nhiên lo liệu thỏa đáng tất cả muội an tâm đi.” Lăng Tiêu trong lòng cảm khái, an tâm sống tốt một hai năm độc thân, nhỏ như vậy đã làm thê tử, sau đó làm mẫu thân, thật đúng là… Chậc chậc.

Lăng Tiêu biết nữ nhi sắp lấy chồng tránh không được luôn nghĩ lung tung, thiếu nữ luôn ôm ấp tình cảm mơ mộng, tuy rằng Lăng Trĩ không có biểu hiện thái quá nhưng tâm tư cũng sẽ sầu lo, Lăng Tiêu xuất ra toàn bộ kiên nhẫn đến khuyên giải an ủi nửa ngày.

Sáng sớm hôm sau, Thi gia thỉnh bà mối tay cầm lồng vàng, mang theo một đôi nhạn mà đến, cười với Lăng Tiêu đã sớm chờ : “Thi gia trước nay dùng lễ đối đãi, Thi Trà Thành cũng không ngoại lệ, thỉnh dâng thải.”

Lăng Tiêu đáp lễ, hồi phủ mời Lăng Nho Học. Lăng Nho Học xuất môn nghênh đón, khách và chủ thi lễ vái chào, bà mối lại nói: “Thi gia trước nay dùng lễ đối đãi, Thi Trà Thành cũng không ngoại lệ, thỉnh dâng thải.”

Lăng Nho Học vội vàng nói: “Lăng mỗ ngu xuẩn, hơn nữa không có tài dạy bảo, Thi gia đã có lễ, cũng không dám từ.”

Nói xong mọi người cười, Lăng Nho Học tiếp nhận bà mối đưa tới chim nhạn, chuyển đưa cho Lăng Tiêu, đón đoàn người mai mối cùng nhau nhập phủ. Tiếp theo vẫn là tình huống thương nghị, bà mối lại hàn huyên khách sáo một phen, thỉnh thiếp canh của Lăng Trĩ.

Thi gia không đề cập tới tự đi thỉnh tiên sinh xem niên canh bát tự. Mấy ngày sau lại trả lời thuyết phục, lần này là Đại ca Thi Trà Thành, Thi Trà Kích tới, mang theo lễ văn định, hàn huyên trong chốc lát sau đó quyết định thỉnh tiên sinh xem ngày: là mùng 8 tháng giêng sang năm.

Từ đó, hôn sự của Lăng Trĩ được định ra.

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *