Liệt Tâm – Chương 9 + Chương 10

Chương 9:

 “Cái gì?” Mộ Diệp chưa từng nghe nói qua loại biện pháp cứu người này, nhất thời kinh tâm động phách, ngốc đến nói không nên lời.

Liễu Duệ liền hảo tâm giải thích nói: “Phân tâm thuật nghe ra đúng là nguy hiểm, khi áp dụng sẽ không có đường lui. Nhưng ta có thể làm được, tối đa chỉ là hao tổn ba trăm năm đạo hạnh, tuyệt đối không nguy hại đến tính mạng.”

Mộ Diệp biết bản lãnh của Liễu Duệ, người này lợi hại nhất là chỗ hay hành sự ngoài dự đoán mọi người. Chuyện tình người bên ngoài tưởng cũng không dám tưởng, nhưng mọi việc Liễu Duệ có thể làm chu đáo.

Thế nhưng, Mộ Diệp phải chia phân nửa trái tim cho người khác, nói dễ vậy sao?

Mộ Diệp suy nghĩ chỉ chốc lát, lại nhịn không được hỏi: “Không có biện pháp khác sao? ”

“Nếu như có thể lấy lại toàn bộ hồn phách của y… ”

“Diệp Ảnh lúc biến hóa thời cơ quá sớm, linh hồn còn lại chắc là ở cấm địa thiên giới.”

“Vậy không có biện pháp khác ” Liễu Duệ khoát khoát tay, xoay người đi ra phía ngoài cửa: “Thôi thì mặc kệ hắn đi, cùng lắm là cứ để hắn hồn phi phách tán, cũng không có gì cả.”

Mộ Diệp cũng không bất động thanh sắc, chỉ là kinh ngạc ngồi ở đầu giường, đáy lòng rất nhiều ý niệm, thế nào cũng hạ không được quyết định.

Diệp Ảnh là vì cứu hắn làm bản thân bị trọng thương, lúc này nếu hắn phải hy sinh tính mệnh bồi thường cũng sẽ không chút chần chừ do dự. Thế nhưng tâm hắn… tâm hắn như cũ đã bị một người khác chiếm giữ.

Mộ Diệp cũng không biết là vì cái gì, rõ ràng từ lâu thấy rõ bộ mặt thật của Lâu Sâm nhưng chỉ cần vừa thấy y, cũng sẽ không chống lại được mị lực của y. Chỉ cần hồi tưởng lại hình dáng tươi cười của Lâu Sâm, trong ngực không thể khống chế tim đập như reo hò, thật lâu không thể kiềm nén.

Sở dĩ, hắn nên chết trong tay người kia mới đúng.

Mộ Diệp một bên suy nghĩ, một bên lấy tay xoa gương mặt Diệp Ảnh, nhẹ giọng nói: “Ngu ngốc, vì sao lại cứu ta? Ngươi với ta trong lúc đó, vốn không nên có cái gì là gọi là duyên phận.”

Nếu không phải hắn đi nhầm cấm địa, nếu không phải hắn một thời hưng khởi sử dụng pháp thuật, nếu không phải hắn xuất thủ trợ giúp Diệp Ảnh biến hóa… Hai người quan hệ cũng sẽ không càng ngày càng sâu, nháo đến tình trạng bây giờ.

Mộ Diệp đang thở dài, Diệp Ảnh hôn mê bất tỉnh bỗng nhiên giật giật, hai mắt như cũ đóng chặt, Trong miệng mơ hồ không rõ phát ra âm thanh, tới tới lui lui đều chỉ nói một chữ: “Mộ… Mộ…”

Hồi tưởng lại Diệp Ảnh sau khi bị thương chỉ thích nói câu kia, cũng không biết y có ý tứ gì trong đó? Có thể Diệp Ảnh lần đầu tiên sau khi biến hóa trước mắt chỉ nhìn thấy mình, cho nên mới có cảm tình hâm mộ yêu thích với mình.

Mộ Diệp nghĩ như vậy, vén gọn tóc y, nhẹ nhàng đứng lên, chậm rãi cầm tay Diệp Ảnh.

Diệp Ảnh hổn hển thở dốc, trong ngực hơi phập phồng, đang ngủ kêu một tiếng “đông”.

Mộ Diệp liền lập tức ngồi xuống, từng chút một lau mồ hôi chảy ra trên trán của Diệp Ảnh, ôn nhu nói: “Đệ, ráng nhịn một chút, rất nhanh sẽ không đau nhức nữa.”

Diệp Anh đại khái nghe thấy được, quả nhiên an tĩnh nằm yên, chỉ là sắc mặt vẫn tái nhợt, đôi môi cũng không còn huyết sắc, một đôi mắt sáng chẳng bao giờ mở lại.

Mộ Diệp cầm chặt tay y, lẳng lặng lắng nghe tiếng tim yếu ớt đập, nhớ tới không lâu trước đó, người này cũng đã từng cho hắn một chút ấm áp.

Mà điều tốt đẹp này đã qua rồi, hôm nay từ từ sẽ biến mất.

Sau đó chỉ nghe xuy một tiếng, ngọn nến trên bàn đột nhiên tắt, tất cả đều chìm vào trong bóng tối nặng nề.

Một đêm không ngủ.

Sáng sớm ngày thứ hai, Mộ Diệp đi đến gian phòng sát vách.

Liễu Duệ sáng sớm đã quần áo chỉnh tề, đang ngồi ở phía trước cửa sổ nhìn vào gương tự soi, thấy Mộ Diệp cũng không lảng tránh, vẫn như cũ nhìn dung nhan của mình trong gương, hỏi: “Thế nào? Đệ đã quyết định rồi chứ?” ,

Mộ Diệp gật đầu, chắp tay nói: “Đệ đã quyết định thỉnh Liễu huynh xuất thủ tương trợ. ”

Liễu Duệ “Ừ” một tiếng, lúc này mới buông tha cái gương, đứng lên, bước đi ra cửa. Liễu Duệ đến bên bờ sông kiếm những khối đá hình tròn, trở về phòng bắt đầu chuẩn bị bày bố trận pháp.

Mộ Diệp ở bên nhìn, thấy trận pháp nhìn rất giản đơn, kì thực nơi chốn đều lộ ra tinh diệu, lúc phát giác ra cũng lấy làm kinh hãi. Lại thấy Liễu Duệ bày binh bố trận thủ pháp quá mức tùy ý, không khỏi hỏi: “Nếu phân tâm thuật sảy ra chuyện ngoài ý muốn, sẽ có hậu quả như thế nào?”

Liễu Duệ liếc nhìn hắn một cái, đương nhiên đáp: “Ta thế nào lại có thể thất bại được?”

Mộ Diệp ngại ngùng, từ nay về sau liền không hề lên tiéng.

Thời gian trôi qua, phòng trong trận pháp đã bố thành. Liễu Duệ trở lại bờ sông bẻ một cành liễu trở về, cũng không niệm chú ngữ gì cả, chỉ nhẹ nhàng hô lên, đơn giản biến cành liễu thành một cây chủy thủ sáng như tuyết.

Mộ Diệp cầm chuỷ thủy ở trong tay, thậm chí cảm giác hàn khí bức người.

Liễu Duệ một mặt thôi động trận pháp, một mặt phân phó Mộ Diệp xong rồi nói: “Đệ chiếu theo lời ta vừa nói giao trái tim ra, còn lại ta giải quyết, khả năng sẽ có hơi chút lạnh lẽo thôi, không có gì đáng ngại.”

Liễu Duệ nói ra ngữ khí rất dễ dàng, dường như là đang nói ngày hôm nay buổi trưa sẽ ăn cái gì.

Mộ Diệp nói không nên lời tư vị trong đáy lòng là cái gì, chỉ có thể cười khổ một chút, nắm chủy thủ ngồi vào bên giường, nhẹ nhàng vuốt lên nếp nhăn giữa mi gian của Diệp Ảnh.

Theo pháp thuật thôi động, mặt đất bắt đầu rung động rất nhỏ, bốn góc gian nhà trong phòng thoáng hiện ánh sáng màu lục nhạt.

Liễu Duệ ra hiệu cho Mộ Diệp bằng ánh mắt, ý bảo Mộ Diệp có thể động thủ.

Mộ Diệp liền cởi vạt áo ra, lấy cây chủy thủ sắc bén nhắm ngay ngực của mình hạ thủ.

Từ nay về sau, hắn sẽ không có khả năng toàn tâm toàn ý thích một người nào khác ngoài cái người vô tình vô nghĩa, phụ lòng nhân.

Hắn nghĩ như vậy phải thì phải vui mừng mới đúng.

Thế nhưng thế nào cũng cười không nổi?

Cổ tay lại đâm thêm sâu một tấc, lưỡi đao lạnh lẽo còn ở trong ngực, hình ảnh người kia khắc sâu ở trong đầu , thoáng chốc trở nên không rõ không rõ.

Trên đời này, không có tình cảm gì là không bỏ xuống được.

Càng lại là không thể không quên được một người.

Chủy thủ rốt cục xuyên thấu thân thể.

Một chút hàn khí lạnh lẽo len vào trong ngực, trái tim tựa hồ tê liệt một hồi, sau đó là kịch liệt đau đớn.

Thực sự, vì bất luận cái gì qua thời gian đều phải kết thúc.

Hắn nhắm mắt lại, cảm giác trên gương mặt có chút lạnh, nhưng không dám lấy tay sờ. Chỉ là cảm thấy chuỷ thủ càng đâm sâu vào ngực, chậm rã làm tim vỡ ra từng mảnh nhỏ, hắn lẩm bẩm rồi lẩm bẩm nói “Lâu Sâm, ta cả đời này, cũng không phải chỉ có thể yêu một người là ngươi.”

Chương 10:

Mộ Diệp nằm mê man một thời gian rồi tỉnh táo, cảm thấy trong ngực trống rỗng, tuy rằng cũng không đau đớn, nhưng cũng băng lãnh tới cực hạn. Hắn quả thực vô pháp xác định, trái tim của mình còn có thể đập hay không.

Thẳng đến khi ánh mắt nhìn thấy một thiếu niên tuấn tú nằm ở bên cạnh, trong ngực lại dần dần ấm áp lên, như là rốt cục đã tìm được nữa trái tim bị thất lạc.

Đúng rồi, hắn xác thực chính là đã chia nữa trái tim cho người khác.

Ký ức chậm rãi trở lại, Mộ Diệp nhớ tới chuyện lúc trước khi lưỡi dao sắc bén đâm vào ngực, bởi vì đau nhức đột ngột làm hắn rất nhanh mất đi tri giác, sau đó cũng không biết lại xảy ra chuyện gì.

Ngay hiện tại Diệp Ảnh đang nằm ở bên cạnh, hô hấp bình ổn, sắc mặt bình thường, phân tâm thuật hẳn là rốt cuộc thành công rồi?

Nghĩ, Mộ Diệp lấy tay vuốt mái tóc đen tán loạn trên trán Diệp Ảnh.

Lông mi thật dài của Diệp Ảnh rung động một chút, rồi chậm rãi mở mắt. Cặp mắt thật đẹp của y khẽ chớp chớp, đầu tiên là lộ ra thần sắc mờ mịt không giải thích được, sau đó lập tức trở nên vui mừng, kêu lên: “Mộ!”

Vừa nói nghiên người tính bước xuống đất tới gần ôm Mộ Diệp giống như lúc trước, hành động rất giống tính trẻ con, thực sự làm kẻ khác buồn cười.

Bất quá Diệp Ảnh dù sao trọng thương cũng chưa lành, cử động làm động tới vết thương, đáy mắt lập tức phủ một tầng hơi nước, ủy ủy khuất khuất cắn môi mình.

Mộ Diệp không có cách nào, không thể làm gì khác hơn là xoa xoa đầu của y, chủ động nắm chặt tay y.

Diệp Ảnh lúc này mới thoả mãn, cười tủm tỉm cầm lấy ngón tay Mộ Diệp, lấy đầu cố gắng tiến đến trên vai hắn, cùng y ngủ một chỗ.

Hai người bị thương như thế song song nằm ở trên giường, cảnh này nghĩ đến cũng là buồn cười.

Nhưng Mộ Diệp hết lần này tới lần khác thấy đáy lòng tràn đầy nhu tình, phảng phất biết tâm tình của mình đã bị thiếu niên bên cạnh dẫn dắt.

Hắn hiểu được rằng đây là kết quả của phân tâm thuật.

Trước ngực cả hai đều có vết thương giống như nhau, từ nay về sau, hắn cùng với y tâm ý tương thông, nhất định sẽ gắn bó bên nhau cùng một chỗ.

Cũng không có bất luận cái gì gọi là hối hận.

Rõ ràng người mang một nửa trái tim của mình ở ngay trước mắt thì thời khắc này phải ấm áp ngọt ngào, nhưng vì sao một nơi nào đó trong ngực hắn lại cảm thấy trống rỗng?

Mộ Diệp cười cười, tận lực quên đi cảm giác mơ hồ đau đớn, chuyên chú nhìn Diệp Ảnh, ôn nhu hống hắn đi vào giấc ngủ. Một lúc sau, hai người cứ như thế đầu tựa đầu, cùng nhau nặng nề đi vào giấc mộng.

Thoáng một cái vài ngày lại trôi qua.

Tuy rằng hai người bọn họ thương thế đều khá nặng, nhưng do Liễu Duệ y thuật cao minh, điều phối không ít linh đan diệu dược cho bọn họ dùng, nên thân thể khôi phục rất nhanh chóng. Nhất là Diệp Ảnh có thể xuống đất bước đi, lại sôi nổi ở trong phòng loạn chuyển. Cách vài ngày sau, đã ở ngoài phòng đi tới đi lui ngắm nghía, tuyệt không giống như người trọng thương mới khỏi.

Mộ Diệp không có cách nào, không thể làm gì khác hơn là ngồi ở trước cửa sổ nhìn y, không cho y xông ra gây họa.

Liễu Duệ ở trong gian phòng phối dược, thuận tiện hỏi Mộ Diệp nguyên nhân tại sao ly khai thiên giới.

Việc này liên lụy tới một phen ái hận tình cừu, thật là không tiện mở miệng, Mộ Diệp nhíu nhíu mày, do dự nghĩ làm sao giải thích mới tốt.

Liễu Duệ liền khoát tay áo, ý bảo hẳn không cần nhiều lời, chỉ là hỏi: “Người đối đầu với đệ rất lợi hại phải không?”

“Nếu bị y tìm được, sợ rằng chỉ có một đường chết. ”

“Đã hiểu rồi, ta hồi sau sẽ giúp bọn đệ bố trí lại kết giới, tận lực ẩn dấu hành tung của đệ.”

Trừ lần đó ra, Liễu Duệ cũng không hỏi thêm một câu nào nữa.

Liễu Duệ là người nhìn lạnh lùng nhàn nhạt, vạn sự cũng không để bụng, kì thực hắn nặng nhất là nghĩa khí bằng hữu.

Mộ Diệp thập phần cảm kích, đối hắn nói lời tạ ơn.

Hai người trò chuyện tâm đắc hăng say, chợt nghe ngoài cửa sổ truyền đến tiếng kêu của Diệp Ảnh, quay đầu nhìn lại thấy y cười vui vẻ, trong tay đang cầm một hình nhân nhỏ làm bằng đất. Nhìn về hướng hai người họ tỏ ra vô cùng thích thú.

Mộ Diệp lấy làm thú vị, nhịn không được nở nụ cười.

Liễu Duệ miễn cưỡng liếc nhìn Diệp Ảnh, nói: “Tiểu tử này thật là, quả thật là nghịch ngợm.”

“Không sai, đệ cho tới bây giờ chưa thấy qua thụ tinh nào hoạt bát như thế.”

“Thế nào? Hắn cũng là thụ tinh? ”

Mộ Diệp lấy làm kinh hãi, hỏi lại: “Huynh nhìn không ra sao?”

Hắn cho rằng bằng nhãn lực của Liễu Duệ, hẳn là liếc mắt là có thể nhìn thấu bổn tướng của Diệp Ảnh.

Liễu Duệ nghe vậy, thần sắc tựa biến đổi, nhưng ánh mắt rất nhanh chìm xuống, dường như không có việc gì sảy ra, rồi nói: “Ta trước đến giờ không có chú ý.”

Mộ Diệp không nghi ngờ Liễu Duệ, vừa vặn Diệp Ảnh tại hướng về hắn ngoắc ngoắc, hắn không có hỏi nhiều, đứng dậy đi ra ngoài cửa.

Diệp Ảnh chơi đùa trên gương mặt trong sáng đều là bùn đất, đôi môi đóng mở không ngừng gọi tên Mộ Diệp. Chờ Mộ Diệp đi tới bên cạnh lại lôi kéo tay hắn cùng ngồi xổm xuống đất, tiếp tục nặng tượng đất.

Thành thật mà nói, tay nghề Diệp Ảnh thực sự rất kém, nặn ra tượng đất cánh tay không giống cánh tay, chân không giống chân, chỉ là giống như một kỷ đoàn bẩn hề hề cùng khối cầu tròn nằm cùng một chỗ. Thế nhưng nhìn Diệp Ảnh thần tình chăm chú, làm như bức tượng vừa hoàn thành có hình dạng như kiệt tác có một không hai, Cuối cùng còn muốn nhảy dựng lên hoan hô một tiếng.

Mộ Diệp biết như vậy rốt cuộc đại công cáo thành vì vậy dùng tay áo giúp hắn chà lau những vết dơ trên mặt, kết quả càng lau càng bẩn.

Diệp Ảnh cũng không thèm để ý, một lần nữa ngồi chồm hổm xuống phía dưới, lấy tay chỉa chỉa trên mặt đất chỉ một tượng đất chẳng ra hình gì, reo lên: “Mộ.”

Sau đó lại chỉ chỉ một tượng đất khác rồi lại để trên ngực biểu thị đó chính là y. Nhìn dáng dấp tượng đất cùng hai người không sai biệt lắm, sau đó y đem hai tượng đất để cùng một chỗ, ngập ngừng nói: “Ta cùng Mộ… Không xa rời nhau…”

Mộ Diệp ngẩn ngơ, rất nhanh liền minh bạch ý tứ của y, ngực lại trỗi lên một chút mềm mại.

Diệp Ảnh hắc hắc cười không ngừng, kiêu ngạo ngẩng đầu lên, tựa như đang đợi người khích lệ. Dáng dấp thiên chân vô tà, ngây ngô trong sáng người nào có thể làm y thất vọng chứ?

Mộ Diệp quả nhiên theo ý tứ của y, lấy tay nhu nhu đầu tóc của y.

Nhưng Diệp Ảnh nghĩ không đủ, liền đứng dậy, nhảy lên hôn một cái trên mặt Mộ Diệp, sau đó dường như mãn nguyện trong lòng, tươi cười xán lạn.

Mộ Diệp biểu tình cứng đờ, đầu ngón tay run nhè nhẹ.

Nữa trái tim trong ngực hắn lại đập liên hồi.

Vô luận là loại tình cảm gì thì Diệp Ảnh đối với hắn, chí ít … tuyệt đối là chân tâm.

Nghĩ như vậy, Mộ Diệp cũng theo y cười rộ lên đi về phía trước, chậm rãi tới gần Diệp Ảnh, trên mặt mỉm cười, hôn lên đôi mắt trong sáng như nước hồ thu của y.

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *