Liệt Tâm – Chương 7 + Chương 8

Chương 7:

Mộ Diệp ngẩn ngơ, trong đầu đột nhiên cảm thấy trống rỗng.

Hắn nhớ lại một buổi chiều không lâu trựớc đây, cùng Lâu Sâm ngồi ở một chỗ uống trà, chuyện trò không dứt về việc vặt của thiên hạ. Lâu Sâm ngón tay thon dài trắng nõn cầm chén trà, vô luận Mộ Diệp nói cái gì, đều ôn hòa cười đáp lời, tựa hồ có chút thất thần. Sau đó cũng không biết hắn nói câu gì, người nọ ánh mắt bỗng nhiên lưu chuyển, thần thái rung động lòng người, không hề dự báo áp đến hôn lên môi hắn.

Loại hơi thở triền miên kia, cho dù đã qua lâu như vậy, cũng vẫn như cũ khiến người ta động tâm.

Mộ Diệp nghĩ như vậy, hai tay vô thức đẩy Diệp Ảnh ra.

Diệp Ảnh bị đẩy, lập tức té ngã trên mặt đất.

Diệp Ảnh thân thể rắn chắc phỏng chừng cũng không bị thương, nhưng cố tình nằm trên mặt đất không đứng dậy, nhìn thẳng vào Mộ Diệp, ánh mắt vừa vô tội vừa ủy khuất.

Mộ Diệp trong lòng rất loạn, do dự một hồi, cuối cùng không dìu y đứng lên, trái lại xoay người bỏ đi.

“Mộ… ”

Diệp Ảnh trên mặt đất lăn lăn, còn mềm nhũn kêu lên, chờ nửa ngày không thấy bóng người, mới không tình nguyện đứng dậy, khốn quẫn vò đầu. Bất quá hắn vốn là tính tình khoái hoạt, không qua một khắc lại tươi cười rạng rỡ, tiếp tục chạy đến chỗ khác náo loạn.

Chỉ là từ ngày hôm ấy, Mộ Diệp cố ý xa cách y.

Diệp Ảnh hôm nay cái gì cũng không hiểu, chỉ vì từ lúc tụ hồn biến hình đến nay đều chỉ thấy mỗi một mình Mộ Diệp, cho nên đối với hắn đặc biệt thân cận. Mộ Diệp trong lòng cũng rất rõ ràng, hắn trước đó không lâu vì tình mới bị thương tích đầy người, đương nhiên không muốn lại dính dáng đến người bên cạnh.

Nhưng cũng có lúc tâm hắn vô thức nhiễu loạn không hiểu đến tột cùng là do người thiếu niên đơn thuần vô tri trước mặt,… hay là người ẩn sâu trong trí nhớ kia?

Mộ Diệp nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cảm thấy thiên giới không thích hợp ở lâu, dù sao sớm một chút đi đến nhân giới mới tốt. Hắn bên này đang lo lắng lúc nào rời đi, bên kia Diệp Ảnh hoàn toàn không biết gì cả, như cũ quấn quít lấy hắn không tha, thấy Mộ Diệp lãnh đạm cũng không thèm để ý.

Ngày hôm đó khí trời rất tốt, Diệp Ảnh sáng sớm đã đến bên dòng suối nhàn rỗi, đem từng cánh hoa màu đen rơi lả tả trên bãi cỏ nhặt lên, sau khi nhặt được lại ôm vào trong ngực lặng yên không một tiếng động đi ra phía sau Mộ Diệp.

Mộ Diệp đang ngưng thần tu luyện, đương nhiên không có phát hiện, thẳng đến khi bên tai vang lên một tiếng kêu kỳ quái, mới bỗng dưng mở mắt, chỉ thấy khắp bầu trời cánh hoa bay lả tả rơi xuống, thoáng chốc rơi đầy người mình.

Trên mặt Mộ Diệp lộ vẻ kinh ngạc, vừa đứng lên phủi phủi những cánh hoa, vừa hướng Diệp Ảnh trừng mắt.

Diệp Anh thế nhưng chỉ cười cười, bước đến hôn lên má Mộ Diệp một cái, sau đó thấy Mộ Diệp tức giận lại cười hì hì chạy đi.

Thực sự tính tình rất trẻ con!

Cấm địa tuy rằng không lớn nhưng muốn tìm một người có ý định lẩn trốn cũng rất phiền phức. Mộ Diệp kêu y không được, không thể làm gì khác hơn là bất đắc dĩ thở dài, tiếp theo phủi những cánh hoa dính trên người. Nhớ tới biểu tình dương dương tự đắc của Diệp Ảnh, thật không biết nên tức hay cười.

“Meo meo.”

Giữa lúc Mộ Diệp lắc đầu cười khổ, bỗng dưng có tiếng mèo kêu phá vỡ không gian yên tĩnh.

Mộ Diệp thất kinh, thân thể lập tức liền cứng lại. Cách một hồi lâu, mới theo tiếng mèo nhìn sang, quả nhiên nhìn thấy một con mèo có bộ lông đen nhánh trong bụi cỏ đi ra, sôi nổi đuổi bắt hồ điệp.

Thình thịch thình thịch.

Mộ Diệp siết chặt quả đấm, đơn giản nghe thấy tiếng tim đập của mình, tầm mắt dời lên, liền nhìn thấy thân ảnh quen thuộc kia.

Người nọ mặc một bộ sam tử màu thủy lam, khuôn mặt nhã nhặn, tuấn tú, mắt hàm chứa ý cười ôn hòa, khiến người khác cảm thấy như gió xuân. Hắn mở miệng nói, thanh âm ôn nhu vô hạn: “Hoa thần, lâu ngày không gặp?”

“Bệ hạ…”

“Ta lần này tìm đệ thật là mất không ít công phu.” Lâu Sâm vừa nói vừa đi từng bước về phía trước, phất tay phủi đi cánh hoa rơi trên người Mộ Diệp, cười nói: “Cũng là ta quá sơ sót, dĩ nhiên đã quên bên dưới hình đường còn có một cấm địa. ”

Khí tức quen thuộc cách Mộ Diệp thật gần.

Thân thể Mộ Diệp vẫn cứng ngắc, không có cách nào dời mắt khỏi người Lâu Sâm.

Lâu Sâm liền nhìn quanh bốn phía một chút, lại nói: “Đệ làm thế nào đến được nơi này? Nơi này hoang tàn vắng vẻ, đệ một thân một mình chắc là rất tịch mịch”

Mộ Diệp nghe những lời này, mới đột nhiên nhớ tới Diệp Ảnh. Chính là hắn không thể trốn thoát, không nên liên lụy người bên cạnh cho nên lập tức hỏi ngược lại. “Bệ hạ muốn bắt ta trở lại sao?”

Lâu Sâm gật đầu, nói: “Nguyên bản là dự định như thế. Đệ mặc dù tính tình nhàm chán, nhưng khuôn mặt vẫn xem như xinh đẹp, không thấy đừợc ta cũng có chút luyến tiếc. Bất quá…”

Lâu Sâm dừng một chút, tiếng nói phút chốc chuyển thấp, ngữ khí không giống như ngày thường: “Vì sao đệ lại đến cấm địa? Phàm là người bước vào nơi này, vô luận ta thích cỡ nào đều không có khả năng tha cho tính mạng của hắn.”

Mộ Diệp nghe vậy chỉ là cười nhạt: “Bệ hạ đã từng thật lòng thích người nào sao?”

“Ha ha.” Lâu Sâm vừa nghe xong cười ha hả, nói: “Quả thật không có.”

Mộ Diệp đã biết đáp án từ lâu, nhưng vẫn cảm thấy trong lòng nhói đau, cất cao giọng nói: “Đã như vậy, xin mời bệ hạ động thủ đi.”

“Hỏng thật, nếu không phải hôm nay phải giết đệ, nói không chừng một ngày nào đó, ta thật sự sẽ có hứng thú đối với đệ.”

Lâu Sâm tiếc hận cười cười, ánh mắt ôn nhu động lòng người, phảng phất giống như Mộ Diệp là người y thật lòng thích, đầu ngón tay y dần dần xuất hiện bạch quang nhàn nhạt.

Mộ Diệp nghĩ thầm để Thiên đế tự mình động thủ, ngược lại thực sự là khó có được, lại thâm sâu liếc nhìn Lâu Sâm một lúc mới nhắm hai mắt lại.

Thế nhưng đau đớn trong tưởng tượng cũng không đến.

Trái lại là bên tai vang lên một tiếng thét kinh hãi, tiếp theo một người nào đó nhào lên người hắn.

Mộ Diệp vừa nghe thanh âm này, đã cảm thấy trong lòng căng thẳng. Mở mắt nhìn lên, quả nhiên nhìn thấy Diệp Ảnh che chắn trước người mình, một chưởng này của Lâu Sâm trúng ngay ngực Diệp Ảnh.

“Khụ khụ…”

Thiên đế uy nghiêm, sức lực vô cùng kinh người?

Diệp Ảnh lập tức phun ra máu.

Mà Lâu Sâm cũng không có đánh ra chưởng thứ hai, chỉ là thu hồi tay phải của mình, cúi đầu nhìn lại bàn tay. Lâu Sâm ngay cả lúc bị người ám sát cũng chỉ nói nói cười cười, lúc này thần tình đã có chút quái dị, thì thào lẩm bẩm: “Thế nào lại…”

Mộ Diệp ôm lấy thân thể ngã xuống của Diệp Ảnh, đem hết toàn lực sử dụng pháp thuật trị thương tới cứu y.

Diệp Ảnh cái gì cũng không hiểu, rõ ràng người đầy máu nhưng vẫn hướng về phía Mộ Diệp mỉm cười, đôi mắt trước sau vẫn sáng ngời, khóe miệng cật lực động đậy, tựa hồ như đang nói chuyện.

Mộ Diệp cúi đầu, mới nghe rõ Diệp Ảnh nói cái gì.

“Mộ… Ta thích huynh… ”

Chương 8:

Mộ Diệp nghe xong câu nói của Diệp Ảnh, đầu tiên là cả người chấn động, Sau đó triệt để thanh tỉnh lại. Hắn nguyên bản là trong tâm đã chết, Lâu Sâm nếu muốn lấy tính mệnh của hắn, hắn thế nào có thể thoát được?

Thế nhưng hiện tại …

Hiện tại thì là dù chỉ có một đường sống sót, hắn cũng muốn nghĩ biện pháp cứu người trong lòng này.

Hắn trong lòng vừa mới nghĩ, trong miệng cũng đã niệm động chú ngữ, thừa dịp Lâu Sâm quay đầu nhìn thần mộc liền xuất ngay pháp thuật quen thuộc tấn công tới.

Hô.

Trong nháy mắt chỉ thấy cuồng phong gào thét, khắp mặt đất hoa rơi phiêu đãng bay bay đầy trời, cuồng phong tựa như có ý thức vòng quanh xoay chuyển một cái, từ phía sau nhất tề đánh trúng Lâu Sâm khiến y ngã xuống.

Chút tài mọn như vậy Lâu Sâm đương nhiên sẽ không để vào mắt. Chỉ vì y bị bất ngờ, nên có chút sửng sốt.

Mộ Diệp liền nắm chặt chút sơ hở này của Lâu Sâm, nữa tha nữa kéo Diệp Ảnh đến bên dòng suối, không chút do dự nhảy vào.

Rầm!

Suối nước vẫn là lạnh lẽo thấu xương.

Mộ Diệp lần trước từng ở trong nước được một thời gian, đã nếm đủ vị đắng, lần này phía sau có truy binh, bên cạnh lại dẫn theo một người bị thương, càng thêm gian nan không gì sánh được. Hắn dọc theo đường đi chỉ lo dùng toàn thân linh lực bảo vệ Diệp Ảnh, chính mình cũng không biết uống bao nhiêu nước lạnh, tay chân đều bị đông lạnh đến mất cảm giác.

Tình hình như vậy, hắn vẫn như cũ hai tay cực lực hoạt động, ra sức hướng phía trước mà bơi, dù phía trước hắn cũng không nhìn thấy rõ ràng gì.

Mộ Diệp vốn pháp thuật cũng không cao cường, thân thể cũng không được tốt lắm, nếu là bình thường đã sớm chống đỡ không được rồi, nhưng bên cạnh còn Diệp Ảnh nên hắn cắn răng kiên trì tới cùng. Hắn trong đầu một mảnh hỗn loạn, cái gì đều không thể tự suy nghĩ, chỉ là quyết tâm bằng mọi cách nhất định phải chạy thoát.

Thẳng đến thể lực dùng hết, toàn thân đều mất đi tri giác, hắn cũng nắm chặt tay Diệp Ảnh, hai người cùng nhau bị dòng nước suối chảy cuồn cuộn cuốn vào trong.

Cũng coi như bọn họ vận khí tốt, thời điểm trong dòng nước hỗn loạn cuốn trôi ra, thân họ lại không phải là ở trong địa lao hình đường, mà là ở trên một thảo nguyên rộng lớn bao la.

Thiên giới tuyệt đối không có cảnh trí như vậy.

Mộ Diệp không ngờ được rằng dòng nước suối kia thật có thể đi thông đến nhân giới, song song thở dài một hơi. Cũng biết rằng Lâu Sâm rất có bản lĩnh, rất nhanh là có thể đuổi theo bọn họ. Huống hồ Diệp Ảnh lại hôn mê bất tỉnh, vừa nhìn là biết tình hình sớm tối rất nguy hiểm. Hôm nay gặp tình huống này, thực sự không được phép mất thời gian lo lắng.

Vì vậy Mộ Diệp không thể toan tính nhiều, lần thứ hai thôi động pháp thuật.

Một tầng ánh sáng chói mắt bao vây xung quanh thân ảnh hai người, sau đó ánh sáng rất nhanh lại tiêu thất, hai người họ theo tầng ánh sáng đó biến mất.

Khi địa điểm lần thứ hai xuất hiện thì cả hai đang ở một thôn dân cư rất thưa thớt.

Tiết trời hiện giờ ở Giang Nam có mưa bụi bay lất phất, hai bên bờ sông dương liễu theo gió lả lướt, dọc hai bên đường cây cỏ um tùm. Mưa phùn cứ kéo dài phiêu phiêu rơi xuống làm cảnh vật bốn phía mơ hồ tựa như ảo mộng, nói không nên lời như tình thơ ý hoạ.

Mộ Diệp vừa thấy hai bên bờ sông dương liễu rợp bóng, biết rằng không có tìm sai địa phương, đỡ Diệp Ảnh bán hôn mê đi vài bước, nhìn thấy dưới tàng cây có một nhân ảnh của đạo nhân.

Người nọ trường thân ngọc lập, hai tay để ở sau lưng, chăm chú nhìn xuống mặt hồ nước trong xanh, nhẹ nhàng ngâm: “Xuân hàn thúy tay áo bạc, nhật mộ ỷ tu trúc.”

Mộ Diệp đã có mấy trăm năm chưa từng cùng người này gặp mặt, đang muốn mở miệng hỏi thăm, nhưng chợt thấy dưới chân mềm nhũn, rồi thẳng tắp ngã xuống. Mộ Diệp mất đi hoàn toàn khí lực trong người, lúc này vẫn một mực che chở người trong lòng, cũng không có bỏ rơi Diệp Ảnh.

Lúc ngả xuống đất lại phát ra tiếng động, không thể tránh được sẽ kinh động người bên ngoài.

Dưới tàng cây người nọ chậm rãi xoay người lại. Người này thanh y ngọc quan, dung mạo thập phần xuất sắc, mặt mày xinh đẹp hoàn mỹ như tranh vẽ, phảng phất như mỹ cảnh Giang Nam, khiến người nhìn thấy như là thần tiên thoát tục. Nhưng hắn thần tình rất lạnh lùng, mắt thấy Mộ Diệp té trên mặt đất, mà ngay cả lông mi cũng không gợn lên một chút, chỉ nói: “Nguyên lai là đệ à.”

Mộ Diệp để bảo vệ tâm mạch Diệp Ảnh, từ lâu hao hết linh lực của bản thân, lúc này nữa phần thân cũng không động nổi, nhưng vẫn mạnh mẽ cười nói: “Liễu huynh, đã lâu không gặp. ”

“Đệ không phải là thần tiên trên thiên giới sao? Thế nào lại biến trở về thành hình dạng này?”

“Việc này một lời khó nói hết, đệ lúc này đang bị người thiên giới truy sát, mong rằng Liễu huynh… có thể xuất thủ tương trợ… ”

Lời vừa mới nói xong, liền thấy trước mắt tối sầm, sau đó lập tức ngất xỉu.

Hắn nằm ngủ, gặp ác mộng. Trong mộng đầy vẻ hắc ám.

Vô luận đi phương hướng nào điều tìm không được lối ra, tới tới lui lui, một lần lại một lần, lại thấy người kia, người mà hắn không quên vẫn ngày đêm mong nhớ.

Mộ Diệp biết là mình gặp ác mộng, nhưng lại vô lực giãy giụa không muốn thoát ra. Sau khi tỉnh mộng, lại phát giác hiện thực càng thêm đáng sợ.

Trong mộng gần như không thấy được người kia, mà ở hiện thực thì… Lâu sâm lại muốn đẩy hắn vào chỗ chết.

Hắn nghĩ đến chuyện này trên người lại rét run, đang suy nghĩ đến xuất thần thì nghe hai bên trái phải vang lên một tiếng cười nhạo: “Lâu như vậy không gặp, đệ thế nào lại có hình dạng xuẩn ngốc như vậy?”

Mộ Diệp lấy làm kinh hãi, bấy giờ mới hồi phục tinh thần lại, phát hiện là mình đang ngủ ở trong một gian trúc phòng. Tuy rằng căn phòng nhỏ hẹp, nhưng được thu dọn rất sạch sẽ. Hắn nhìn xung quanh bốn phía, vội vã nắm đầu giường nhìn nam tử vận một bộ thanh y, hỏi: “Liễu huynh, người thiếu niên theo đệ khi nãy giờ ở nơi nào?”

“Yên tâm,” nam tử họ Liễu giở hai tay hắn lên, cúi đầu phủi phủi xiêm y, nói, “Y đang ngủ ở sát vách, một chốc sẽ tỉnh dậy, không chết được. ”

Mộ Diệp tâm trạng nặng nề cuối cùng cũng buông xuống nhẹ nhõm. Sau đó không quản thân thể của mình cũng suy yếu xốc chăn bước xuống giường.

Nam tử họ Liễu cũng không ngăn trở, khoanh hai cánh tay ở bên nhìn, lại nói: “Ta đã ở tại phụ cận thiết hạ kết giới, các ngươi tạm thời sẽ không bại lộ hành tung.”

“Đa tạ.”

Mộ Diệp lập tức chắp tay hành lễ, trong lòng biết người này thiết hạ kết giới, hẳn là có thể ngăn được cho mình một trận tử.

Nguyên lai tuấn mỹ nam tử này chính là liễu thụ tinh biến thành. Tự lấy một tên gọi là Liễu Duệ, không có mấy nghìn năm đạo hạnh, nhưng lại là một kỳ tài khó gặp. Phàm là thiên văn địa lý, tinh tượng số học, y dược bói toán cái gì cũng giỏi, ở phương diện đạo thuật lại có thể tự mở ra một con đường khác, làm kẻ khác thán phục.

Nhưng bản thân Liễu Duệ luôn tự phụ mình có khuôn mặt đẹp, cả ngày chỉ để ý đến mình, còn với tất cả đều bàng quan, chuyện gì cũng không để ở trong lòng, mà ngay cả thần tiên cũng không để tâm.

Mộ Diệp thời gian lúc còn đang ở nhân giới cùng với Liễu Duệ tu tiên, cũng coi như có chút giao tình. Lúc này khi xảy ra chuyện nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có thể nương tựa vào hắn.

Liễu Duệ nghe nói hiểu hết duyên cớ trước sau, bên môi lộ ra vẻ tươi cười, nói: “Xem ra đệ còn có chút đầu óc, biết tính toán tới tìm ta.”

“Đệ chỉ có huynh là bằng hữu, đâu ngờ huynh lại lợi hại như vậy?”

“Không sai, khắp sơn tinh quỷ mị, không có được nữa người so được với ta có khuôn mặt đẹp như vậy.”

“… ”

Mộ Diệp quả thực không biết nói gì.

Liễu Duệ này rõ ràng là kỳ tài khó gặp, nhưng hắn chỉ cảm thấy mình xuất chúng nhất là có dung mạo xinh đẹp.

Bất quá Mộ Diệp lúc này có việc cầu người, chỉ phải chìu theo tính tình của hắn nói vài lời hữu ích, sau đó mới đi đến phòng sát vách nhìn Diệp Ảnh.

Diệp Ảnh sắc mặt tái nhợt nằm ở trên giường, vẫn là hình dạng hôn mê bất tỉnh.

Mộ Diệp đi tới bên giường sờ khắp người y, cả người y chỉ cảm thấy một mảnh lạnh lẽo. Hắn nhất thời nhớ lại, vội hỏi: “Y bị thương… ?”

Liễu Duệ nhàn nhàn đứng ở bên cạnh, chậm rãi nói những lời kinh tâm: “Y vốn là hồn phách không được đầy đủ, còn bị ngoại lực đả thương nghiêm trọng, nếu không nghĩ biện pháp giữ lại hồn phách sợ rằng sẽ không sống quá ngày mai đâu”

“Như vậy thì rất nghiêm trọng? Huynh có biện pháp cứu y không?”

“Lời vô ích” Liễu Duệ lườm Mộ Diệp một cái, nói tiếp: “Ta thấy đệ bất chấp tất cả vì tên tiểu tử này. Vậy đệ với hắn quan hệ thế nào?”

Mộ Diệp không chút nghĩ ngợi, lập tức đã nói: “Mạng của đệ là do y cứu.”

Liễu Duệ gật đầu, rốt cuộc minh bạch ý tứ của Mộ Diệp, sau đó nói: “Chuyện này khả năng không dễ làm, nếu là người bên ngoài chữa trị, sợ rằng sẽ tính đến biện pháp lấy mạng đổi mạng, đáng tiếc ta cũng không phải người thường.”

“Đó là đương nhiên, Liễu huynh là người có … Khuôn mặt đẹp vô song.”

Liễu Duệ cười cười, hiển nhiên rất thoả mãn với lời khen ngợi, lấy tay đánh nhẹ vào ngực Mộ Diệp, nói: “Muốn cứu người cũng rất dễ, chỉ cần đệ cho y nữa trái tim thì mọi việc tựu thành.”

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *