Liệt Tâm – Chương 35 + Chương 36

Chương 35:

Mưa phùn liên miên rơi đã hơn một tháng.

Liễu Duệ mặc dù không thể ra khỏi nhà, nhưng không bực mình chút nào vẫn thường xuyên đắc ý vui vẻ vừa nhìn phong cảnh ven hồ vừa thưởng thức trà ngon.

Một ngày bình thường của Liễu Duệ là yên lặng ngắm cảnh đẹp trong màn mưa, vừa lấy bố khăn mềm mại tinh tế chà lau cái gương mà mình yêu thích.

Ngày hôm đó sắc trời như cũ vẫn âm u, hoàng hôn sắp tàn phủ khắp không gian một màu vàng nhạt, Liễu Duệ đang chăm chú soi gương, thì chợt nghe bên ngoài vang lên một hồi tiếng đập cửa.

Thời tiết như vậy lại có ai còn tới gọi cửa nhà hắn?

Liễu Duệ trong lòng nghi hoặc, vẫn soi mình trong gương hồi lâu rồi mới chậm rãi đứng dậy mở cửa.

Nhìn thấy người bên ngòai cửa thì… Liễu Duệ từ trước đến nay sắc mặt không hiện ra hỉ nộ cũng lấy làm kinh hãi.

Ngoài cửa là một nam tử vận một thân y phục toàn màu trắng, bởi vì không có che dù nên trên người hắn y phục đã ướt đẫm, nhưng mái tóc đen tuyền dung nhan tuấn tú làm động lòng người.

“Tiểu Mộ?”

“Liễu huynh, đã lâu không gặp.”

Mộ Diệp từ nhiều năm trước đột nhiên rời đi, vẫn biệt vô âm tín, hôm nay gặp lại, hắn tướng mạo tuy rằng không thay đổi, thần tình ngữ khí lại không như lúc trước.

Mộ Diệp lúc trước là ngoài mềm trong cứng, tính cách quật cường, lúc yêu thì liều lĩnh, hận lên thì càng kịch liệt quyết tuyệt, mà lúc này hắn đứng ở ngoài cửa ôn hòa cười yếu ớt, khóe mắt đuôi mày chỉ còn lại một mảnh bình tĩnh.

Là ai lại khiến hắn bình thản đối diện với ái hận tình thù?

Liễu Duệ trong lòng tuy có nghi hoặc, cũng không trực tiếp mở miệng hỏi, chỉ nhanh chóng đưa Mộ Diệp vào cửa, đầu tiên là giúp hắn thay xiêm y sạch sẽ, nấu nước nóng pha trà rồi cùng Mộ Diệp ngồi uống trà nói chuyện phiếm.

Nước mưa từng giọt tí tách rơi đánh vào trên mái nhà, thanh âm rất là êm tai.

Liễu Duệ xoay xoay chén trà, nhấp một chút nước trà, nói: “Đệ lần trước đi thật đúng là vội vội vàng vàng.”

“Khi đó vừa vặn gặp chuyện gấp, không kịp cùng Liễu huynh nói một tiếng từ giã, thực sự xin lỗi.”

“Chỉ cần đệ bình an vô sự là tốt rồi, cũng không cần để ý tới những chuyện này. Đệ chắc là đã đi khắp trời đất? Với tiểu tử kia cùng chỗ chứ?”

Lúc trước tình ý của Mộ Diệp cùng Diệp Ảnh, Liễu Duệ cũng mơ hồ nhìn ra vài phần, bây giờ chỉ có hắn một người đơn độc trở về, lại không biết là xảy ra chuyện gì?

“Việc này nói đến thì khá dài.” Mộ Diệp nở nụ cười, cố ý lược qua người kia không đề cập tới, chỉ nói: “Đệ đã bị biếm hạ phàm, kiếp này sẽ không thể trở lại thiên giới nữa.”

Liễu Duệ nhíu nhíu mày, nhưng trong lòng thật ra đã hiểu được vài phần.

Dù sao Mộ Diệp ở thiên giới có một oan gia đối đầu, lúc đó mới chạy tới nhân giới tìm hắn nương tựa. Nên không biết trong đó đến tột cùng có bao nhiêu khúc chiết? Mà Diệp Ảnh không biết đi nơi nào?

Mộ Diệp cũng không có nói qua, Liễu Duệ cũng không hề hỏi, vẫn thân thiết khuyên giải an ủi nói: “Tính tình của đệ từ trước đến nay nhàn tản, vốn cũng không thích hợp trụ ở thiên giới, như ta vậy trải qua ngày tháng nhàn vân dã hạc chẳng phải tốt hơn sao? Huống chi thiên giới không lâu sẽ có đại kiếp nạn, ở lại nhân gian ngược lại an toàn.”

Mộ Diệp nghe Liễu Duệ nói thiên giới sắp gặp đại kiếp nạn, hai tay cầm chén trà không khỏi run lên một chút, nước trà đổ ra ngoài cũng không phát hiện.

Mộ Diệp nhắm mắt lại, không tự chủ được ngẩng đầu nhìn рhía chân trời. Bên tai tự nhiên vang lên trận trận tiếng sấm, một cảnh long trời lở đất như phảng phất ngay trước mắt.

Mộ Diệp cũng không quyến luyến thiên giới cẩm y ngọc thực, nhưng thế nào cũng quên không được chỗ cấm địa hoang vu đó.

Địa phương đó. . . chôn vùi tình cảm chân thành của người tuyệt thế dung nhan.

“Tiểu Mộ? Tiểu Mộ!”

Mộ Diệp kinh ngạc nhìn ngoài cửa sổ đến xuất thần, thẳng đến Liễu Duệ kêu lên mấy tiếng, mới cả kinh tỉnh lại, gượng cười nói: “Không có gì, đệ chỉ có chút mệt mỏi.”

“Đệ vừa mới bị mắc mưa, xác thực phải nghỉ ngơi cho thật tốt.” Liễu Duệ gật đầu, nói: “Ta phải đi thu thập một chút, đệ vẫn như cũ nghỉ ở gian phòng trước đây đi.”

Mộ Diệp liên tục nói lời cảm tạ.

Liễu Duệ nhàn nhạt lên tiếng, Mộ Diệp là tri kỷ bạn tốt của hắn nên cũng không nói nhiều lời khách sáo, chỉ đứng dậy đi ra cửa.

Thế nhưng vừa đi tới cửa thì lại bỗng nhiên dừng bước, quay đầu nhìn về phía Mộ Diệp, nhíu mày nói: “Ta nguyên bản là không nên xen vào việc của người khác.”

“Sao?”

“Thế nhưng thấy đệ trong lòng giấu diếm mọi chuyện thật sự là quá mức chướng mắt.”

Mộ Diệp “A” một tiếng, trên mặt nhất thời đỏ đỏ lên, do dự mà giải thích nói: “Liễu huynh quả nhiên nhìn ra? Đây là…”

Lời nói còn chưa hết, một quang cầu vẫn giấu ở trong lòng hắn rốt cục nhẫn không chịu nổi, khó khăn chui ra. Quang cầu hình dáng tròn trịa ở giữa không trung chuyển động một vòng, sau đó phiêu phiêu rơi xuống đầu vai Mộ Diệp. Khối quang cầu đó dường như có một thái độ không coi ai ra gì rất cao ngạo, rõ ràng là biểu thị công khai quyền sở hữu.

Chính Liễu Duệ kiến thức rộng rãi, cũng chưa từng gặp qua chuyện cổ quái như vậy, nhịn không được hỏi: “Đây là gì?”

“Là. . . hồn một người bằng hữu” Mộ Diệp suy nghĩ nửa ngày mới nghẹn ngào nói: “Hắn thân thể đã bị hủy, linh lực tẫn tán, chỉ còn lại có một nguyên thần mà thôi. ”

Dừng một chút, còn nói: “Đệ lần này tìm đến Liễu huynh, bởi vì huynh bác học tinh thông thấy nhiều biết rộng, tài trí hơn người, có thể có biện pháp trợ y khôi phục hình người.”

Liễu Duệ trầm ngâm chỉ chốc lát, gật đầu nói: “Việc này cũng không phải là không thể làm được nhưng một lần cũng nói không rõ được, đệ trước hết nên nghỉ một chút, ngày mai ta sẽ nói tiếp chuyện này.”

Vừa nói vừa đi ra khỏi cửa.

Không bao lâu, Liễu Duệ ở gian phòng sát vách thu thập tất cả đồ đạc tìm kiếm sách cổ nghiên cứu.

Mộ Diệp bước vào phòng lúc trước đã từng ở, đóng cửa lại. Khối quang cầu lập tức bay vòng quanh hắn, di chuyển xung quanh đầu ngón tay hắn ý muốn hắn ôm vào người. Thấy Mộ Diệp hờ hững, bèn ở trước mặt hắn bay qua bay lại giống như nhìn hắn.

Mộ Diệp bị đùa nghịch như vậy cười rộ lên, hỏi: “Bệ hạ muốn nói cái gì? Đệ thực sự không rõ.”

Quang cầu thở phì phì run run thân thể, tựa hồ phát giận, nhưng dáng dấp thân hình vẫn một dạng tròn tròn, khí phách cũng không thể hiện ra được, trái lại càng làm cho thêm khả ái.

Mộ Diệp vươn tay vuốt ve một chút, cuối cùng cũng dừng lại cười, nghiêm mặt nói: “Bệ hạ trách đệ dùng bằng hữu hai chữ xưng hô với huynh? Ai kêu huynh ngay thời khắc sinh ly tử biệt, cũng muốn gạt đệ để đệ đau lòng.”

Hắn ngày ấy quyết định chủ ý cùng Lâu Sâm đồng sinh cộng tử, vậy mà lúc cấm địa đổ nát, hắn mở mắt tỉnh lại phát hiện mình vẫn bình yên vô sự. Mà Lâu Sâm. . . Lâu Sâm thân thể xác thực hóa thành trụ trời, nhưng hồn phách, lông tóc không tổn hao gì.

Nếu biết người này đã sớm lưu được đường lui, hắn hà tất vội vã cùng y chết chung?

Đương nhiên cũng vì hắn rất dễ bị lừa.

Có thể biết rằng với tính tình của Lâu Sâm từ trước đến giờ, sao lại để bản thân rơi vào tuyệt cảnh?

Chương 36:

Mộ Diệp nhớ tới lúc đó liều lĩnh trở lại bên người Lâu Sâm, toàn tâm toàn ý cùng у đồng sinh cộng tử, trong lòng thực sự nghĩ mà bực mình.

Hết lần này tới lần khác người nào đó làm đảo lộn cuộc sống biến mình thành dạng này, đánh không được mà yêu cũng không xong, làm cho mình tức giận lại không thể nào phát tác.

Mộ Diệp trừng trừng nhìn đoàn quang cầu trước mặt, nhịn không được đánh nhẹ nó vài cái.

Thế nhưng đối phương không hề có ý ăn năn, thái độ vẫn kiêu ngạo không gì sánh được vẫn tự nhiên đáp xuống trên vai Mộ Diệp, ghé vào lỗ tai hắn vô cùng thân thiết cọ cọ. Làm ra bộ dáng như là thể hiện y muốn làm gì thì làm vô cùng đắc ý.

Mộ Diệp thật không biết nên giận hay nên cười, chỉ kinh ngạc nhìn y trong chốc lát, sau đó thở dài nói nhỏ đến không thể nghe thấy: “Thời gian không còn sớm, chúng ta sớm nghỉ ngơi đi.”

Lâu Sâm lúc này chỉ còn lại có một tinh hồn, xác thực có chống lại cũng phí công, nên bất đắc dĩ phải nghe lời, đợi Mộ Diệp cởi áo ra leo lên giường cũng theo bay xuống ở nơi gối đầu mà nằm.

Nhưng y lúc này không muốn ngủ, lăn qua lăn lại nửa ngày, ở trong ổ chăn chạy tới chạy lui, thẳng đến khi muốn kiệt sức mới thư thư phục phục đến nằm trong lòng bàn tay của Mộ Diệp.

Phòng trong ánh nến từ lâu đã tắt.

Bốn phía âm u chỉ có trong lòng bàn tay của Mộ Diệp hiện hữu một ti sáng nhạt, ánh sáng đó lung linh lúc tối lúc sáng, cực kỳ giống trong mỹ cảnh của cấm địa thiên giới.

Mộ Diệp một đường đội mưa đi tới đây, thân thể từ lâu đã mệt mỏi, nhưng nhìn ánհ sáng yếu ớt trong lòng bàn tay thì đáy lòng tràn ngập nhu tình mật ý, nhớ lại một thời yêu đương người kia mà ngây dại.

Cuối cùng vẫn là Lâu Sâm toàn thắng?

Lâu Sâm chỉ thi triển một kế nhỏ đơn giản làm hắn một lần nữa giao hết thật tâm.

Nhưng nếu như có thể được lựa chọn, Mộ Diệp cam tâm tình nguyện cùng y ngủ say tại nơi cấm địa hoang vu, từ nay về sau đời đời kiếp kiếp không dây dưa nữa, không bao giờ lại phải chia lìa.

“Bệ hạ. . .” Mộ Diệp nhắm mắt, thở dài dường như hỏang sợ.

Ánh sáng của quang cầu rõ ràng tỏa nhiệt, cũng không có phản ứng gì.

Mộ Diệp liền ôm nó trong lòng bàn tay, nhẹ nhàng, nhẹ nhàng mà. . . Hôn lên.

############

Liễu Duệ nói là làm, sáng sớm hôm sau, ôm một đống lớn sách cổ đến bên phòng của Mộ Diệp kêu hắn dậy.

Mộ Diệp đêm qua ngủ rất ngon, ngày hôm nay tinh thần thaոհ tĩnh hơn rất nhiều, rửa mặt chải đầu, sau đó cùng Liễu Duệ ngồi ở bên cạnh bàn nghiên cứu sách cổ.

Hai người bọn họ vì tìm ra cách giúp Lâu Sâm khôi phục hình người cũng không biết mất bao nhiêu tâm tư. Đáng tiếc chính chủ cũng không cảm kích, cứ vòng quanh Mộ Diệp bay tới bay lui, một mực ở bên cạnh quấy rối.

Liễu Duệ nể mặt mũi Mộ Diệp, vẫn cố nén không nói gì, cuối cùng cũng không thể nhịn được nữa, nhíu mày nói: “Bất quá chỉ là đoàn quang cầu mà thôi, thế nào thành cái dạng này?”

“Ách. . .” Mộ Diệp có chút xấu hổ, thật không biết làm sao giải thích mới tốt.

“So sánh với Diệp Ảnh, tiểu tử thối kia so với y tốt hơn nhiều lắm. ”

Mộ Diệp chỉ có cười khổ.

Liễu Duệ tiện tay trở mình lật một quyển sách, nói: “Đệ nếu không đề cập tới lai lịch của y, ta tự nhiên cũng sẽ không hỏi nhiều. Cho dù y là thiên thần cũng tốt, là yêu ma cũng được, chỉ cần không làm đệ thương tâm là được. Nhưng mà … ”

Mộ Diệp trong lòng căng thẳng, vội hỏi: “Thế nào?”

“Nếu tìm không ra biện pháp giúp y phục hồi như cũ, cũng chỉ có thể sử dụng một biện pháp cuối cùng là từng bước một tu luyện lại từ đầu. Cũng không biết y tư chất ra sao, nói không chừng có thể mất hơn một trăm năm hoặc một nghìn năm ngay cả như vậy, đệ cũng nguyện ý chờ y sao?”

Mộ Diệp nghe vậy giật mình, không có lập tức trả lời.

Cách một hồi lâu hắn mới chậm rãi quay đầu, nhìn cách đó không xa có một vùng ánh sáng nhạt. Hắn nhãn thần ôn hòa bình tĩnh, đôi môi nhợt nhạt tươi cười phảng phất chỉ trong một khắc. Người đó ôn nhu ngọt ngào như vậy, cũng chính người đó mới có thể làm hắn kiên định chấp nhất như vậy.

Hắn tuy rằng một câu cũng không có nói, nhưng người bên ngoài sao lại không rõ ý tứ của hắn?

Liễu Duệ tâm trạng sáng tỏ, bởi vậy không có nhiều lời lời vô ích, chỉ cúi đầu tiếp tục lật giở sách. Liễu Duệ bây giờ cũng coi như hết lòng tận tâm tận lực, rất nhiều cách xảo trá tai quái, bàng môn tả đạo biện pháp nào cũng suy nghĩ qua, đáng tiếc thử qua đều hiệu quả không lớn. Mắt thấy ngày lại ngày trôi qua, Lâu Sâm vẫn là một đoàn quang cầu có dáng vẻ buồn cười.

Kỳ quái chính là у cũng không thèm để ý, mỗi ngày vẫn như cũ hoành hành ngang ngược, cứ bên cạnh quấn quít Mộ Diệp không tha. Hơn nữa y hình như trời sinh cùng Liễu Duệ khắc nhau, một người cùng một đoàn quang cầu cũng có thể trừng mắt nhìn nhau.

Mộ Diệp không có cách nào chỉ có thể nhân lúc đêm khuya yên tĩnh nhắc y vài câu.

Lâu Sâm lúc này đã hiểu được làm nũng, cố ý ở bên người Mộ Diệp nhiễu a nhiễu, làm như vừa kiêu ngạo lại ủy khuất khiến Mộ Diệp không tự chủ được cười rộ lên.

“Huynh sao lại không thích Liễu Duệ, đối nghịch với huynh ấy? Huynh ấy tốt xấu gì cũng quan tâm trợ giúp chúng ta.”

Mộ Diệp nương theo ánh trăng tinh tế quan sát quang cầu tròn vo, đột nhiên nói: “Huynh gần đây không chuyên tâm tu luyện phải không? Hình như lại béo lên một vòng?”

“Hanh.”

Bên tai vang lên tiếng hừ lạnh quen thuộc, quang cầu hình như tức giận, thoáng cái bay khỏi người Mộ Diệp.

Ánh sáng tỏa ra xung quanh ngày càng sáng, đồng thời từ từ thu lại một chỗ, sau đó từng chút một hiện ra một thân ảnh mờ ảo.

Mộ Diệp hoàn toàn ngây dại.

Hắ mới đầu cho là lỗi giác đến khi nhìn thấy dưới ánh trăng đoàn ánh sáng chậm rãi biến ảo mà thành hình người. Mà người mới vừa nhìn thấy đã khiến trái tim hắn nhanh chóng đập liên hồi.

“Bệ hạ”

Lâu Sâm vẫn là thanh y ngọc quan, tóc đen như bộc, dung nhan tuấn tú, trong bóng đêm càng thêm quyến rũ động nhân.

Lâu Sâm giống như trước nhìn Mộ Diệp, mỉm cười nói: “Ta hôm nay không còn là Thiên đế nữa.”

Mộ Diệp đầu tiên là sửng sốt một chút, sau đó cũng lộ ra dáng tươi cười.

Không sai, Thiên đế lúc trước vô tâm vô tình từ lâu đã không còn tồn tạí. Hôm nay người đứng ở trước mặt đã thu hồi một hồn một phách, thật thật chính chính là người thật tâm yêu hắn. … Là Lâu Sâm.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *