Liệt Tâm – Chương 33 + Chương 34

Chương 33:

Nếu không phải vô cùng đau đớn, Lâu Sâm sao lại nói ra những lời này? Y là người kiêu ngạo, làm sao có thể ở trước mặt người khác tỏ ra yếu thế?

Mộ Diệp chỉ là suy nghĩ một chút, liền có thể hiểu được cảm thụ của y lúc này. Hắn không phải chưa từng nếm qua loại đau đớn này.

Nhưng hắn không được nhìn thẳng vào mắt Lâu Sâm, liều mạng cắn chặt răng, từng chút từng chút mở mắt ra, sau đó không nói một lời chậm rãi trở về phòng. Lúc cửa phòng đóng lại, hắn mới cảm giác hai chân mềm nhũn, lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh.

Vì sao đã đến tình trạng này, người kia còn muốn làm loạn tâm của hắn?

Hắn không dám mở miệng nói với Lâu Sâm.

Kế tiếp vô luận Lâu Sâm sử dụng bao nhiêu thủ đoạn mà hắn chỉ ngồi bên trong phòng, hai mắt vô thần nhìn về phía cấm địa …đó mới là điểm cuối cùng của hắn.

Nhưng thật ra Lâu Sâm không tức giận chút nào. Sau khi khí huyết dâng trào lắng xuống y bắt đầu pha trà, trồng hoa, vừa lôi kéo tay Mộ Diệp vừa trò chuyện. Trí nhớ y rất tốt, nhắc tới đều là chuyện lúc trước khi hai người ở cùng một chỗ, chẳng qua thời gian đó là hư tình giả ý, hiện tại… có lẽ có một ít thật tình.

Khi Mộ Diệp trầm mặc ít lời thì Lâu Sâm lại lảm nhảm không ngừng, sắc trời từ từ tối sầm xuống.

Một ngày này thực sự là dài dằng dặt.

Rồi lại ngắn tựa như một cái chớp mắt.

Giống như hắn cùng y dây dưa trăm ngàn năm, chẳng qua cũng chỉ là trong chớp măt.

Mộ Diệp chưa từng mệt mỏi rã rời như thế, cho nên từ rất sớm đã lên giường nằm xuống, thầm nghĩ phải ngủ một giấc thật ngon, vĩnh viễn không tỉnh lại nữa. Nhưng biểu tình Lâu Sâm ôm ngực mỉm cười, cứ quanh quẩn trong đầu, khiến hắn làm thế nào cũng vô pháp đi vào giấc ngủ.

Trong không gian mờ mịt sương mù, hắn cảm thấy Lâu Sâm ở bên cạnh hắn nằm xuống, cánh tay nhẹ nhàng ôm lấy thắt lưng hắn. Động tác rất nhẹ rất nhẹ, như là sợ làm hắn thức giấc, ngay sau đó môi Lâu Sâm cũng đi tới khí tức ấm áp phả vào tai hắn, cúi đầu hỏi: “Mộ, đệ đang ngủ sao?”

Mộ Diệp thân mình run lên, cố nén không có lên tiếng.

Lâu Sâm cũng khong nói nữa, chỉ là đem hắn ôm chặt, khiến thân thể hai người thân mật tiếp xúc cùng một chỗ, ngay cả tiếng tim đập cũng mạnh mẽ hơn.

Qua rất lâu sau đó, lâu đến mức Mộ Diệp cho rằng người bên cạnh đã đi vào giấc ngủ thì chợt nghe bên tai vang lên tiếng nói không rõ: “… Ta thích đệ.”

Thanh âm này tận lực đè nén, nếu không nghe kỹ, sợ rằng chỉ cho là nói mớ trong mộng.

Thế nhưng Lâu Sâm ghé vào lỗ tai hắn lập lại một lần lại một lần.

Thích thích thích…

Mộ Diệp há miệng, làm thế nào cũng không khống chế được thân thể run run, chỉ có thể thật nhanh đem ngón tay nhét vào trong miệng, sau đó dùng sức cắn xuống.

Đau đớn tận tâm can.

Cho đến khi hắn cảm nhận được mùi máu, khổ sở đến mức rơi lệ, nhưng hắn lại không dám buông miệng ra.

Hắn sợ vừa phát ra thanh âm, sẽ không khống chế được tình cảm của mình.

Mộ Diệp không biết được làm thế nào để vượt qua đêm nay, chỉ khi trời hừng sáng, thì đôi tay của hắn đã bị cắn đến máu thịt mơ hồ. Hắn cũng không xử lý vết thương, cứ như thế rón rén xuống giường, ngồi ở bên giường lẳng lặng nhìn khuôn mặt say ngủ của Lâu Sâm.

Nói đến cũng buồn cười, hắn yêu y lâu như vậy, nhưng đây là lần đầu nhìn thấy dáng vẻ ngủ say của y.

Chỉ vì trước đây Lâu Sâm lạnh lùng vô tình, ở trước mặt người khác không bỏ xuống phòng bị?

Mộ Diệp dùng ánh mắt tinh tế miêu tả khuôn mặt như tranh, thế nào cũng không dời mắt đi được. Cho đến khi Lâu Sâm tỉnh dậy, mở to mắt nhìn phía hắn, hắn lập tức quay đầu sang hướng khác, lộ ra khuôn mặt lạnh lùng chống đỡ.

Lâu Sâm thấy phản ứng của hắn, cũng không nói thêm gì, lại ôm ngực ho khan một trận, rồi đứng dậy xuống giường tự tay lấy lược trên bàn, cẩn thận thay hắn chải đầu.

Mộ Diệp nhíu nhíu mày, nói: “Bệ hạ…”

“Yên lặng nào.” Ngón tay Lâu Sâm quấn lên tóc đen của hắn, thần tình chuyên chú, “Đợi một lát lập tức sẽ tốt ngay, vô luận đệ muốn nói gì, đều để sau này hãy nói.”

Mộ Diệp giật mình một chút, quả nhiên không có nói thêm gì nữa.

Lâu Sâm liền tiếp tục chải đầu cho hắn, lúc chải xong, lại dùng cây trâm búi tóc. Y là nhân vật như vậy, chưa từng hầu hạ người khác? Cho nên búi tóc xiêu xiêu vẹo vẹo, cũng vô cùng không đẹp.

Nhưng Lâu Sâm hình như phi thường thoả mãn, ngón tay ở trong tóc Mộ Diệp lưu luyến không rời, hướng về phía gương nhìn hắn mỉm cười.

Mộ Diệp tim đập nhảy lên, vai hơi nghiêng sang bên trái, cố ý tránh tay y.

Tay Lâu Sâm lúng túng dừng lại giữa không trung, sắc mặt nhất thời tái nhợt vài phần, y đè nén không có ho khan, chỉ chậm rãi cầm tay hắn, hỏi: “Tâm ý của đệ… Đến nay chưa từng thay đổi sao?”

“Không sai.” Mộ Diệp nhìn sắc trời âm trầm ngoài cửa sổ, từng chữ từng chữ nói, “Cho dù bệ hạ thu hồi một hồn một phách, cũng không cách nào khiến thần động lòng.”

Hắn ngữ khí kiên quyết như vậy, Lâu Sâm nghe được trái lại cười rộ lên, gật đầu, nói: “Tốt”

Dứt lời, cánh tay đột nhiên vây quanh, không hề báo trước hôn lên môi Mộ Diệp.

“Ngô ngô… “Mộ Diệp kiệt lực giãy dụa, nhưng cảm giác Lâu Sâm đem vật gì đó đẩy mạnh vào trong miệng mình, hắn không kịp phản ứng, liền nuốt vào.

“Ta nợ đệ nửa trái tim, hôm nay sẽ trả lại cho đệ.”

Lâu Sâm từ bên người hắn thối lui, ngón tay lạnh lẽo quyến luyến mơn trớn môi hắn, đến khi triệt để không chạm được vào hắn nữa.

Lâu Sâm nhắm mắt lại, khôi phục thành dáng vẻ đế vương vô tâm vô tình, lãnh đạm nói: “Hoa thần Mộ Diệp to gan lớn mật, trước ám sát thiên đế, sau xâm nhập cấm địa, nay tước tiên tịch, biếm người hạ phàm, đời đời kiếp kiếp, không cho phép trở lại thiên giới.”

“Bệ hạ!”

Mộ Diệp nằm mơ cũng không nghĩ đến Lâu Sâm sẽ nói ra như vậy, cảm giác sống lưng trận trận lạnh lẽo, không khỏi kêu to lên. Hắn muốn bắt lấy tay Lâu Sâm, nhưng thân thể như là bị pháp thuật định trụ, căn bản không nghe sai sử.

Hắn cùng y tâm ý tương thông.

Hắn chỉ cần nhìn ánh mắt của Lâu Sâm, liền hiểu được quyết định của y, nhưng hắn không cam lòng truy hỏi: “Vì sao?”

“Thiên giới này là trách nhiệm của ta.”

“Thế nhưng hôm qua…”

“Cũng chỉ có một ngày một đêm.” Lâu Sâm vẫn là như vậy nhìn hắn, trong đôi mắt đen láy là thân ảnh của hắn, ngữ khí bình tĩnh gần như tàn nhẫn: “Bằng pháp lực của ta, chỉ có thể đi đến nước này. Nhưng ít ra một ngày một đêm này, ta thật tâm yêu đệ.”

Y rõ ràng đem nữa trái tim trả lại cho hắn, nhưng Mộ Diệp vẫn cảm thấy trái tim trống rỗng.

Hắn bỗng nhiên hiểu được.

… Đây là ôn nhu cuối cùng của Lâu Sâm.

Chương 34:

Mà hắn lại không chút quý trọng!

Hắn còn chưa có bồi y làm tất cả mọi việc, còn chưa uống trà y pha, xem hoa y trồng, còn không kịp…không kịp nói cho y tâm của hắn vẫn trước sau như một.

Mộ Diệp bởi vì bị pháp thuật định thân khống chế, chỉ có thể ngồi một chỗ không thể động đậy, mắt to mở nhìn Lâu Sâm quay đầu rời khỏi.

A…

Y hôm qua ở trong sân nhìn hắn, cũng có cảm thụ như thế này sao?

“Bệ hạ. . . Đừng đi. . .”

Hắn trời sinh tính tình quật cường, chưa bao giờ ở trước mặt Lâu Sâm cầu xin, nhưng lúc này không quan tâm mà mở miệng. Thân thể hắn vừa khẽ động, liền từ bên cạnh bàn nặng nề ngã ở trên mặt đất.

Lâu Sâm đương nhiên nghe thấy được tiếng động, nhưng y chỉ dừng chân một chút, cũng không có quay đầu lại.

“Bệ hạ!” Mộ Diệp tư thế chật vật té trên mặt đất, thanh âm đã khàn khàn, dù hai tay liều mạng cào trên mặt đất máu tươi chảy xuống, nhưng cũng không thể di động được chút nào.

Hắn sao có thể đóan được?

Lâu Sâm mặc dù có thất tình lục dục cũng vẫn như cũ tuyệt tình như vậy.

Bởi vì càng đa tình, lại càng vô tình.

Lâu Sâm càng đi càng xa, bóng lưng kiên quyết rất nhanh biến mất không thấy. Mộ Diệp ngẩng đầu nhìn cửa phòng trống trải, liên tục gọi tên của y gọi đến khi tiếng nói của hắn không phát ra được nữa mới có hai người hắc y thị vệ đi vào cửa, đem hắn từ trên mặt đất kéo lên.

“Bệ hạ có lệnh, mang Hoa thần đại nhân đến nhân giới.”

“Hoa thần đại nhân, xin thứ tội.”

Ầm ầm….

Lúc bọn họ đi ra, phía xa truyền đến tiếng vang quỷ dị, dưới chân mặt đất rung động rất lợi hại, làm cho người ta đứng không vững, hơn nữa động một chút liền có những hòn đá to lớn rơi xuống.

Thiên giới gặp đại kiếp nạn, khắp nơi đều là lòng người hoảng sợ.

Mộ Diệp biết Lâu Sâm biếm hắn hạ phàm, hoàn toàn là vì bảo hộ hắn, thế nhưng hắn một chút cũng không cảm kích. Chỉ cần có chút khí lực, hắn liền há mồm gọi tên Lâu Sâm, lúc đầu còn thảm thiết cầu xin, về sau lại lại hung ác nguyền rủa, hắn cảm thấy mình đã điên rồi.

Có thể vì liên tục giãy dụa, mái tóc đen của Mộ Diệp vấn lên bị bung ra, rơi một chút trên vai. Hắn không khỏi giật mình, trong đầu trống rỗng.

Hắn còn nhớ rõ ngón tay Lâu Sâm quấn vào tóc hắn như thế nào, hắn giống như còn cảm nhận được khí tức ấm áp từ ngón tay y, nhưng mà lúc đó sao lại buông tay ra?

Thiên giới sụp đổ thì đã sao?

Hắn cái gì cũng không quan tâm, chỉ thầm nghĩ cùng người kia ở một chỗ.

Mộ Diệp ngừng tất cả động tác, ngực từ từ dâng lên tình cảm ấm áp, năng lượng xa lạ kích động toàn thân, khiến hắn trong nháy mắt phá tan cấm chế mà Lâu Sâm hạ.

Đúng rồi, là nửa trái tim!

Tâm của hắn từ lâu đã cùng hồn phách của Lâu Sâm hòa vào nhau, tự nhiên có khả năng hóa giải pháp thuật của y.

Mộ Diệp vừa lấy lại tự do, không chút chần chờ, thân hình chuyển một cái, bàn tay vung lên, thuận lợi thoát khỏi kiềm chế của hai người thị vệ. “Đừng cản ta!”

Hắn chỉ bỏ lại một câu nói như thế rồi hướng về phía cấm địa chạy như bay.

Đương nhiên không có ai dám tiến lên ngăn cản.

Hắn bề ngòai nhìn yếu đuối, nhưng lúc này ánh mắt sắc bén lạnh thấu xương, thực sự tuyệt vọng.

Mộ Diệp không có bản lĩnh như Lâu Sâm, chỉ bằng pháp thuật là có thể quay lại cấm địa. Cho nên không thể làm gì khác hơn là như lần đầu tiên, đi qua đầm nước bên dưới địa lao hình đường xông vào.

May là lúc này thiên giới đại loạn, hình đường không người gác, hắn dọc đường không gặp phải trở ngại gì. Chỉ là hồ sâu lạnh lẽo thấu xương, lúc Mộ Diệр bơi đi, nhiều lúc cho rằng mình sẽ chết đuối ở đó. Chờ hắn thiên tận vạn khổ bò lên bờ thì cả người ướt đẫm, nước từ mái tóc dài chảy xuống không ngừng.

Thế nhưng hắn không rảnh quan tâm, chỉ lau qua loa gương mặt, giương mắt nhìn quanh.

Cảnh sắc cấm địa vẫn hoang vắng như cũ.

Bầu trời giăng đầy u ám âm trầm như muốn rơi xuống, khắp nơi trên mặt đất đều nứt nẻ.

Mộ Diệp chỉ đi vài bước, đã bị những hòn đá rơi loạn trúng trán, nhất thời máu chảy như suối. Tuy rằng cước bộ hắn lảo đảo, nhưng vẫn từng bước đi về phía trước.

Lâu Sâm đang ngồi dưới tàng cây thần mộc đã héo rũ.

Tóc y đã hoàn toàn biến trắng, nhưng dung nhan vẫn như trước tuấn mỹ vô song, lá cây khô vàng từng chiếc từng chiếc bay xuống, cảnh tượng tuyệt mỹ khiến lòng người run sợ.

Lâu Sâm không hề ngờ tới lại gặp Mộ Diệp, lúc đường nhìn chạm nhau, trên mặt lộ ra vài phần kinh ngạc. Nhưng lập tức lại dâng lên nụ cười, gần như sủng nịch thở dài, nói: “Hoa thần Mộ Diệp, ngươi dám kháng chỉ bất tuân?”

“Bệ hạ còn không biết tính tình của đệ sao? Đệ tuyệt sẽ không để người khác định đoạt số phận của mình.” Mộ Diệp rốt cục đi tới trước mặt Lâu Sâm, sau đó hạ thấp thân người, chậm rãi quỳ rạp xuống bên cạnh y.

“Cơ thể của ta sắp hóa thành trụ trời mới, đệ muốn lưu ở chỗ này với ta sao?”

Mộ Diệp cầm lấy tay Lâu Sâm, đan tay vào ngón tay y, dây dưa một chỗ, cười lắc đầu: “Chỉ là nhiều thêm một cây cột không phải sao?”

Mặt đất rung động càng ngày càng kịch liệt, bên tai tiếng sấm ầm ầm dọa người.

Mộ Diệp ngẩng đầu, chỉ cảm thấy đất rung núi chuyển thì ra là cảnh mê người như vậy. Bởi vì trước khi thiên địa hủy diệt, hắn cùng với y cũng sẽ không chia lìa nữa.

Lâu Sâm đem trán chạm vào trán hắn, nhẹ nhàng hỏi: “Vì sao trở về?”

“Bệ hạ chỉ trả lại cho đệ nửa trái tim mà thôi.” Mộ Diệp đưa tay vuốt nhẹ lên ngực Lâu Sâm, dùng hết khí lực hôn lên môi y, “Còn lại phân nửa… vẫn luôn ở chỗ này.”

Lâu Sâm giật mình, sau đó mỉm cười đem hắn ôm vào lòng.

Thiên, băng, địa, liệt.

—–

Nếu như cứ như vậy mà END, coi như là HE ha? ^_^ (lời tác giả)

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *