Liệt Tâm – Chương 29 + Chương 30

Chương 29:

 “Y… Vì sao…”

“Thiên giới to lớn, còn có bệ hạ pháp lực càng cao cường? Người đang lúc tại vị đương nhiên sẽ gánh vác hưng suy tồn vong của thiên giới.” Dừng một chút, lại nhìn Mộ Diệp liếc mắt, nói: “Người làm như vậy, tất nhiên là muốn nỗ lực cho đại giới.”

Mộ Diệp biết Tàng Nguyệt thập phần rõ ràng việc này, liền lẳng lặng nghe hắn nói: “Sau khi bệ hạ rút ra một hồn một phách, biểu hiện xem ra cũng không ảnh hưởng, nhưng trên thực tế tính tình cũng đã đại biến.

Người thiếu thất tình lục dục, không hiểu được làm sao có thể yêu một người, lại đột nhiên trở nên phong lưu hoa tâm, cũ ái tân hoan thay đổi một người lại một người. Hơn nữa luôn luôn yêu qua một lần rồi chán ghét, không có ai có thể khiến người luôn sủng ái. Trong đó nhất định có đạo lý, ta không dám tự phỏng đoán, nhưng Hoa thần đại nhân có thể sẽ minh bạch?”

Mộ Diệp trong đầu loạn thành một đoàn, qua một lát, gian nan gật đầu.

Lâu Sâm đã từng nói qua yêu hắn thương hắn.

Lâu Sâm là bởi vì mất đi loại cảm tình này muốn từ trên mình người khác tìm ra được tình yêu. Kết quả? Đương nhiên là một lần tìm kiếm, rồi lại một lần nữa thất vọng.

Vô luận có bao nhiêu cơ thiếp luyến sủng cũng không có được tình yêu thương, vì tình cảm của Lâu Sâm đã bị phong ấn tại nơi cấm địa này.

Có thể tự do yêu hận, chỉ là Diệp Ảnh mà không phải Lâu Sâm.

Nghĩ đến Diệp Ảnh, làm Mộ Diệp nhớ lại một việc, vội hỏi: “Nếu một hồn một phách của bệ hạ quan trọng như vậy, ta đây đưa Diệp Ảnh đi đến nhân giới thời gian đó…”

“Đương nhiên gặp phải không ít phiền phức.” Tàng Nguyệt nhíu nhíu mày, nói, “Bất quá bệ hạ trước sau chỉ có mất nửa năm công phu, tuy rằng mất chút tâm tư nhưng chuyện này cũng được giải quyết. Chân chính không xong kỳ thực là do Hoa thần đại nhân đã cho đi nửa trái tim.”

Mộ Diệp cả người chấn động, hỏi: “Có ý tứ gì?”

“Người đem nửa trái tim dung nhập vào hồn phách của bệ hạ, như vậy sẽ phá hủy cân đối trụ trời, đó là sai lầm nói không chừng sẽ làm toàn bộ thiên giới lật úp.”

Mộ Diệp ngẩn ngơ, chợt nhớ tới Lâu Sâm nghe cho nữa trái tim thì sắc mặt đại biến. Nguyên lai tất cả các phản ứng của y, toàn bộ là vì duyên cớ này.

Chính hắn một lúc xung động, mới gây nên đại họa cho thiên giới!

“Lẽ nào không có biện pháp để có thể cứu tình trạng này?”

Tàng Nguyệt trầm mặc, cũng không nói không rằng, chỉ một lần nữa trừng mắt nhìn Mộ Diệp.

Mộ Diệp nhìn thấy nhãn thần kia, đáy lòng mơ hồ có đáp án, lấy tay đè lại ngực của mình, nói: “Là muốn ta cho luôn nữa trái tim còn lại, đúng hay không?”

“Đây là phương pháp đơn giản nhất. Nhưng bệ hạ hết lần này tới lần khác tìm một con đường khác. Người tình nguyện dùng càng nhiều khí lực để bổ khuyết chỗ trống kia cũng luyến tiếc không muốn mảy may làm tổn thương Hoa thần đại nhân.”

Trên đời sợ rằng không có câu nào có thể làm Mộ Diệp khiếp sợ như vậy.

Hắn hầu như không kiềm chế được lập tức nói ra: “Không có khả năng!”

“Sự thực như vậy, chỉ là người tin hoặc không tin.”

“Thế nhưng… bệ hạ chưa từng có đề cập qua chuyện này…”

Nghe nói hắn giao trái tim cho Diệp Ảnh, Lâu Sâm xác thực giận dữ, nhưng đối với nguyên nhân trong đó cũng không có đề cập.

Nếu thật bên trong có khúc chiết, hắn thế nào lại vô tâm không biết?

Trong lúc hắn ra sức chống đối Lâu Sâm người kia chỉ cần vừa động thủ là có thể trong nháy mắt kết thúc tính mạng của hắn.

Người kia là một con người lạnh lùng vô tình

Người kia nhẫn tâm đem chân tình của hắn dẫm nát dưới chân.

Người kia … là hắn liều lĩnh yêu, dâng hết tâm mà yêu.

Mộ Diệp cho rằng tâm đã sớm chết, nhưng lúc này không ngờ không thể ức chế mà đau nhức trỗi dậy. Hắn thực sự không rõ Lâu Sâm làm như vậy là có đạo lý gì, chỉ mờ mịt hỏi: “Hiện tại thì sao? Thiên giới có được an toàn hay không?”

“Nếu an toàn thì ta cần gì phải tới gặp người?” Tàng Nguyệt cười lạnh một tiếng, nói: “Một hồn một phách dung nhập vào lòng của người, căn bản không bị bệ hạ khống chế, hôm nay giống như không đáy, không ngừng làm hao tổn tinh lực bệ hạ. Bệ hạ tuy là pháp lực hơn người cũng sẽ có một ngày tinh lực hao hết.”

Mộ Diệp nghe lời này cảm thấy bên tai vang lên tiếng ong ong, thì thào lẩm bẩm: “Là ta phạm lỗi, nguyên bản phải do ta đi giải quyết.”

“Ta đã nói hết lời, Hoa thần đại nhân người…”

Nói mới được phân nửa, thân thể Tàng Nguyệt lại bị một trận ánh sáng vây quanh. Một lát sau, một lần nữa biến trở về thành một Hắc Miêu như trước đây. Hắc Miêu kêu meo meo meo meo nhìn Mộ Diệp vài lần, xoay người chạy đi chỗ khác, rất nhanh liền tiêu thất không thấy nữa.

Mộ Diệp ngơ ngác đứng tại chỗ, ánh sáng quen thuộc bay lên hạ xuống, nghĩ có chút đầu váng mắt hoa.

Qua rất lâu sau đó, hắn dần dần bình tĩnh trở lại, nỗ lực trấn định tâm tình một chút, theo đường cũ đi trở lại.

Thế giới xung quanh vẫn là một mảnh hắc ám.

Nhưng hắn không thể để tâm tư như trước nữa.

Hắn chưa từng nghĩ tới chân tướng sẽ là cái dạng này. Hắn từng tìm mọi cách để không yêu Lâu Sâm, cũng tìm đủ lý do thật nhất thiết để hận Lâu Sâm, nhưng hình như chưa từng có lý giải qua người kia tại sao lại làm như vậy.

Lúc thì ôn nhu nói chuyện cười cười, lúc thì tàn nhẫn vô tình đến đáng sợ, y có cất giấu thực tâm của mình không?

Đang nghĩ ngợi, bỗng nhiên da đầu tê dại, giống như có một lực thật lớn đang đánh vào thân thể hắn.

Mộ Diệp biết đây là Lâu Sâm đang thi triển pháp thuật. Hắn ngủ say mấy năm nay, Lâu Sâm dùng rất nhiều phương pháp nỗ lực giúp hắn tỉnh lại, nhưng bởi vì hắn ý chí kiên quyết, nên cho tới bây giờ cũng không có thành công qua.

Hắn tựa hồ là đã ngủ được lâu lắm rồi.

Hẳn là… đã đến thời gian phải mở mắt?

Mộ Diệp tuy rằng không dám yêu một lần nữa, nhưng ít ra nữa trái tim của hắn có thể còn có tác dụng.

Mộ Diệp hít sâu một hơi, thẳng thắn thả lỏng thân thể, mặc cho một lực cường đại đánh vào thân thể đưa hắn đi. Một trận đau nhức qua đi, mí mắt hơi rung động một chút, chậm rãi mở hai mắt ra.

Hình ảnh lúc ban đầu đập vào mắt Mộ Diệp chính là gương mặt tươi cười của Lâu Sâm.

Mặt mày ẩn tình, dung nhan như họa, đương nhiên là độc nhất vô nhị.

Mộ Diệp hồi tưởng lại tình cảm lúc đó làm tim đập nhanh hơn, bây giờ giống như là đang ở trong mộng. Nhưng thật ra Lâu Sâm cười cười, tuyệt không vì hắn thanh tỉnh mà kinh ngạc, chỉ siết chặt ôm lấy cánh tay hắn, ôn nhu nói: “Ta biết đệ nhất định sẽ tỉnh lại.”

Lâu Sâm luôn có hình dạng như vậy, vĩnh viễn như thế tự tin không gì sánh được.

Mộ Diệp chưa hoàn toàn thanh tỉnh, nhịn không được hỏi: “Bệ hạ pháp lực vô biên, hôm nay dù gặp chuyện to lớn gì, có chuyện gì mà không như người mong muốn?”

Nghe vậy, Lâu Sâm đầu tiên là hơi yên lặng, sau đó cười rộ lên. Lâu Sâm dáng dấp tinh thần đều là cao cao tại thượng, giờ khắc này lại ôn hòa bình tĩnh như một người bình thường, nhẹ nhàng nói: “Tự nhiên là có.”

Chương 30:

Mộ Diệp giật mình, còn chưa mở miệng hỏi, Lâu Sâm đã hôn hắn, từng nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống.

Những nụ hôn thập phần ôn nhu, làm cho hắn thấy thời gian như ngừng lại, cả người hắn như đều bay bổng phiêu phiêu, hầu như đã quên mình ở nơi nào.

Hắn mở to hai mắt, nhìn phía cách đó không xa, thần mộc ở nơi đó ánh dương quang xuyên thấu qua tầng tầng lớp lớp lá cây chiếu xuống, một chút ánh sáng từ ngọn cây rơi xuống từ từ tiêu thất trong không khí.

Tuần hoàn như thế cứ xoay vần, vĩnh viễn không bao giờ kết thúc.

Dù đó là Lâu Sâm cũng không thể bỏ qua tất cả.

Mộ Diệp đột nhiên biết cái gì cũng không cần hỏi.

Hắn từ trước xác thực không hiểu tâm tư của Lâu Sâm, nhưng hôm nay còn có cái gì mà không rõ?

Chỉ tiếc, là đã quá muộn.

Mộ Diệp nhắm mắt lại cười cười, đợi khi nụ hôn vừa kết thúc, liền giãy dụa muốn từ trong lòng Lâu Sâm ngồi dậy. Hắn cử động hai tay từ lâu đã khỏi hẳn, nhưng do là đã ngủ say lâu lắm, trên người hầu như xuất không ra khí lực.

“Đệ thân thể vừa bình phục, không nên lộn xộn”

Lâu Sâm vội vàng đỡ lấy thắt lưng Mộ Diệp, nói: “Đệ không thích nơi này? Chúng ta trước về tẩm cung đã. ”

Nói xong, liền thi triển pháp thuật.

Mộ Diệp một tay đè lại tay Lâu Sâm, lắc đầu nói: “Bệ hạ có thể trở về, nhưng thần phải ở lại chỗ này.”

“Mộ Diệp?”

Mộ Diệp tránh khỏi vòng tay ôm ấp của Lâu Sâm, lấy tay vịn vào trên thân thần mộc chậm rãi đứng lên. Hắn thân thể cực kỳ suy yếu cảm giác gió thổi qua cũng sẽ ngã xuống. Trên mặt biểu tình vô cùng bình tĩnh: “Chỉ có cách thần cho đi nữa trái tim còn lại thì sẽ có thể cân đối lực trụ trời, đúng hay không?”

Lâu Sâm thất kinh, chợt thay đổi sắc mặt, nói: “Là ai nói cho đệ những chuyện này? Có người đối với đệ nói bậy phải không?”

Vừa nói vừa hổn hển thở dốc, rồi kịch liệt ho khan.

Mộ Diệp thấy Lâu Sâm phản ứng kích động như vậy, liền biết việc này quả nhiên không giả, bèn nói: “Cái này không phải trọng điểm, quan trọng là những điều thần nói đều là sự thực”

“Hanh” Lâu Sâm cười lạnh một tiếng, trong mắt sát ý ẩn hiện:“Tàng Nguyệt đã đi tìm đệ?”

Mộ Diệp không có lên tiếng, rốt cuộc cam chịu im lặng.

Lâu Sâm khó chịu càng thêm lợi hại, nhắm mắt lại, thật vất vả mới đè xuống khí huyết đang dâng lên, đứng dậy bước đi tới trước mặt Mộ Diệp, nói: “Ta chẳng biết hắn đối với đệ nói cái gì, nhưng hơn phân nửa chỉ là nói chuyện nhảm mà thôi. Ta có nhiều biện pháp bảo trụ thiên giới, đâu cần thiết phải dùng nữa trái tim của đệ? Đệ bất quá chỉ là một Hoa thần nho nhỏ mà thôi, đừng tự cho là đúng.”

Mộ Diệp nghe xong những lời nói lạnh nhạt đó trong lòng một chút cảm giác cũng không cố, chậm rãi lấy tay vuốt tóc Lâu Sâm, nói: “Bệ hạ nếu thực sự tính kỹ càng, thế nào lại sinh ra tóc bạc?”

Nghe vậy, Lâu Sâm thần sắc khẽ biến, nhưng rất nhanh khôi phục lại, cười nói: “Đệ không cần để ý tới những chuyện này, chỉ cần theo ta trở lại là đủ rồi.”

Vừa nói vừa ôm thắt lưng của Mộ Diệp, tựa như đối với tình nhân ôn nhu thì thầm: “Đệ bây giờ nghĩ muốn cái gì? Quyền thế, địa vị, hay pháp lực? Ngoại trừ tình cảm của ta, cái khác ta đều có thể cho đệ.”

“Vô ích.” Mộ Diệp lắc đầu, lẳng lặng nhìn lại Lâu Sâm, nói : “Bệ hạ dù có bản lĩnh khởi tử hồi sinh, bình định thiên giới quyết đoán, cũng không có biện pháp… làm thần yêu người một lần nữa.”

Lâu Sâm hai tay đang để trên lung Mộ Diệp trở nên cứng đờ.

Mộ Diệp tiếp tục nói : “Thần cùng bệ hạ như nhau, từ lâu bỏ qua các loại tình ái rồi, sở dĩ thần hiện tại có thể lấy tâm ra, chỉ muốn cầu nhân đắc nhân. ”

“Không! Đệ không nên biến thành như vậy! Đệ rõ ràng…”

Lâu Sâm nói xong lại một trận ho khan, nhưng hai tay vẫn gắt gao cầm lấy tay Mộ Diệp, nhãn thần thậm chí có chút đáng sợ.

Lâu Sâm bởi vì mất đi một hồn một phách, cho nên mới không hiểu tình ái.

Nhưng Mộ Diệp từ trước phân minh, từng có cường liệt yêu hận, luôn luôn đuổi theo y, dùng ánh mắt ái mộ mà nhìn y, những việc đó sẽ không bao giờ gặp nữa sao?

Hơn nữa, điều này xảy ra lại là do chính tay y hủy diệt hay sao.

Lâu Sâm đột nhiên không thể thở nổi.

Lâu Sâm không hiểu tình ái, cho nên không biết loại thống khổ đó từ đâu mà đến, chỉ có thể cưỡng chế huyết vị đang dâng lên trong cổ họng, cắn răng hỏi: “Là bởi vì có liên qua đến ta phải không?”

Mộ Điệp cũng không đáp lại, chỉ nói: “Thần hiểu được bệ hạ muốn cái gì, kỳ thực trừ thần ra, ở ngoài còn có rất nhiều người nguyện ý yêu người.”

Cái này Lâu Sâm đương nhiên biết!

Thế nhưng, không giống với…

Lâu Sâm thấy trong ngực càng thêm khó chịu chẳng làm sao có thể hình dung, trong miệng toàn một vị đắng chát, nói: “Nhưng những người đó cũng không phải là đệ.”

Mộ Diệp không thể nói nên lời, chỉ cười cười: “Sẽ có người so với thần dùng tình càng sâu hơn.”

Lâu Sâm chỉ là muốn tìm cái y cầu mà không được.

Về phần yêu người nào hay người nào yêu y, căn bản là không quan trọng.

Mộ Diệp hận mình quá mức thanh tỉnh, bằng không, nói không chừng còn có thể lừa dối được chính mình.

“Rốt cục cũng nên chấm dứt rồi.” Mộ Diệp nhìn quanh bốn phía, liếc mắt nhìn khắp cấm địa đã quá quen thuộc, đạm nhiên nói: “Thần chết nếu hóa ra nguyên hình bệ hạ hãy để thần ở nơi này, để thần tiếp tục cùng thần mộc làm bạn.”

Lâu Sâm vẫn ôm Mộ Diệp không nhúc nhích.

Mộ Diệp liền cúi đầu, dùng sức kéo tay Lâu Sâm ra khỏi lưng mình.

Lâu Sâm khí lực cực đại, Mộ Diệp tâm ý lại càng kiên quyết, đến khi những ngón tay trở nên trắng bệch, rốt cuộc cũng mở ra được đôi tay của Lâu Sâm.

Không biết có phải là ảo giác hay không, lúc buông tay ra trong chớp mắt, Mộ Diệp cảm giác đầu ngón tay Lâu Sâm đều run rẩy.

Nhưng hắn không quản được những chuyện này nữa, chú ngữ nhất niệm, móng tay trên ngón tay phải dài ra một thốn, không chút do dự đầm thẳng vào trong ngực của mình.

Nhưng mà cũng không đau đớn giống như trong tưởng tượng, Mộ Diệp chỉ cảm thấy toàn thân tê rần, cả người mềm yếu ngã xuống.

Hắn ý thức bắt đầu không rõ ràng, chỉ biết là ngã vào trong lòng Lâu Sâm, hai tay lần thứ hai muốn đâm vào ngực lần nữa, nhưng đã bị Lâu Sâm giữ chặt.

Lâu Sâm đã khôi phục thái độ bình thường tao nhã, nhę nhàng nắm thắt lưng Mộ Diệp, ghé vào lỗ tai hắn nói nhỏ: “Biết không? Trên đời này bất luận kẻ nào đều có thể hối hận, chỉ có ta là không đữợc.”

Quyết định của hắn quan hệ đến tồn vong của toàn bộ thiên giới, nếu đã quyết định chọn một đường giải quyết thì sẽ toàn tâm toàn ý tiêu sái mà đi theo con đường đó.

Tuyệt đối sẽ không quay đầu lại.

Nghĩ, Lâu Sâm chậm rãi ngẩng đầu, nhìn phía thần mộc, bốn phía ánh sáng bay lả tả phiêu phiêu rơi xuống. Những điểm sáng như là hoa tuyết rơi vào mùa đông, thực sự đẹp không sao tả xiết.

Ái hận tình cừu của y đều ở chỗ này, tuy gần trong gang tấc, nhưng vĩnh viễn chỉ có thể ở xa mà nhìn như vậy.

… Vĩnh viễn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *