Liệt Tâm – Chương 23 + Chương 24

Chương 23:

Lâu Sâm nghĩ tới đây cảm thấy đáy lòng lộ ra một tia lạnh lẽo, tình triều mãnh liệt đang dâng trào nhất thời lui xuống, lại trừu sáp mấy cái trong cơ thể Mộ Diệp, sau đó thở hổn hển ở trong cơ thể hắn tiết ra.

Mộ Diệp bị y lăn qua lăn lại quá kịch liệt, sắc mặt tái nhợt gần như trong suốt, hai tay mềm nhũn không thể động đậy, nhìn qua lại có một vẻ phong tình khác. Nhưng hai mắt hắn vẫn u ám, trầm lặng, không buồn không vui, không có chút gợn sóng.

Giống như một tượng gỗ đồ chơi, như vậy thì còn ý nghĩa gì?

Nếu chỉ là dịu ngoan nghe lời, mỹ nhân dung nhan hơn người, thì tại thiên giới không phải có rất nhiều hay sao, có cái gì hiếm lạ đâu?

Vì vậy, y cảm thấy có chút chán nản.

Cho tới bây giờ đều là như vậy, vô luận có cái gì kỳ lạ mới mẻ, một khi đến trong tay y không được mấy tháng sẽ chơi chán. Đó là do y từ bỏ tình yêu, đem một hồn một phách phong ấn ở cấm địa, cũng không phải là việc gì lớn lao.

Chỉ là lúc này đây…

Lâu Sâm nhìn Mộ Diệp nằm ở trên giường, hai mắt mờ mịt vô thần, thực sự không rõ cảm giác phiền muộn trong lòng từ đâu mà đến, cuối cùng không thể làm gì khác hơn là qua loa mặc quần áo vào, bước đi ra cửa.

Y từ lâu đã quên bản thân vì sao chú ý tới Mộ Diệp, chỉ cảm thấy Hoa thần này đẹp thì là đẹp thôi, thực sự cũng không có vị đạo gì, giai nhân cũng giống như rượu ngon, nếm qua vài lần y sẽ chán ghét mà vứt bỏ. Chân chính khiến cho y hứng thú, lại là bách hoa thịnh yến lần đó, ánh mắt khi Mộ Diệp nâng kiếm đâm tới, yêu hận cường liệt, tình cảm nồng nàn, đã làm rung động trái tim của y.

Đây có phải là cơ hội để chơi vui hay không?

Nhất là khi biết người nọ liên tục hai lần mê luyến mình, càng làm cho y quyết định chơi trò chơi này.

Kết quả tất cả như y đoán. Yêu hận tình thù của Mộ Diệp đều quay quanh y, hoàn toàn bị y đùa bỡn trong lòng bàn tay. Y cho rằng mình sẽ cảm thấy rất thoả mãn.

Nhưng, sao một chút vui vẻ cũng không cảm nhận được?

Bởi vì không thể giải thích được tâm tình, Lâu Sâm liên tục mấy ngày cũng không có nhìn qua Mộ Diệp.

Y bên này tầm hoan mua vui, ca múa đàn hát, Mộ Diệp vẫn nằm ở trên giường không hề động đậy. Cánh tay hắn tuy rằng bị gẫy nát, hai chân vẫn có thể đi lại, nhưng ngay cả khí lực xuống giường bước đi cũng không có, mỗi ngày chỉ nằm như vậy. Thời gian ngủ thì nhiều thanh tỉnh thì ít, khi thanh tỉnh một chút, cũng chỉ là nhìn trần nhà ngẩn người.

Thật sự là không có tình yêu.

Lâu Sâm mấy ngày sau bước vào phòng, nhìn thấy chính là cảnh này.

Y đã nhiều ngày nạp vào vài mỹ nhân, nhưng ngay cả một người vừa ý cũng không có, đang cảm thấy không thú vị thì thấy dáng vẻ này của Mộ Diệp, cơn tức bỗng giận bộc phát, dứt khoát đi đến dày vò hắn một trận.

Đáng tiếc vô luận y quá phận cỡ nào, Mộ Diệp cũng không có chút nào chống cự.

Mộ Diệp lúc trước ở trên giường vô cùng ngượng ngùng, thường thường cắn môi không chịu kêu lên, nhưng hiện tại lại hoàn toàn bất đồng. Chỉ cần Lâu Sâm mở miệng, vô luận muốn phóng đãng cỡ nào hắn đều làm được. Hắn gần như là hoàn toàn không có cảm tình, tất cả mọi thứ xung quanh đều trở nên vô nghĩa, chỉ là ngoan ngoãn nghe lời mà thôi.

Lâu Sâm thường xuyên hoài nghi hắn đã điên rồi.

Nếu không, một đôi mắt luôn dõi theo mình, thế nào lại đột nhiên mất ánh sáng?

Hắn là sủng vật của y.

Khi chưa được y cho phép, làm sao có thể đơn giản nói không thương cũng không yêu? Coi như là hận cũng tốt, trước khi y buông tay, tuyệt không để hắn dễ dàng tránh né!

Để đạt được mục đích, Lâu Sâm nghĩ ra rất nhiều thủ đoạn dằn vặt Mộ Diệp. Mị dược, ngọc thế, thậm chí là một ít hình cụ… Kết quả của việc luân phiên ra trận là thân thể Mộ Diệp trở nên càng thêm hư nhược, nhưng mặt khác cũng không có gì thay đổi.

Hắn vẫn rất thanh tỉnh

Thanh tỉnh chịu đựng các loại dằn vặt.

Thanh tỉnh. . . Lộ ra dáng tươi cười nghìn lần như một.

Lâu Sâm lần đầu tiên cảm thấy thất bại vô cùng. Lẽ ra Mộ Diệp như thế chọc y tức giận, phải đày hắn xuống nhân giới tự sinh tự diệt hoặc là dứt khoát kết liễu tính mạng của hắn mới đúng…

Nhưng Lâu Sâm làm thế nào cũng không xuống tay được. Không những không xuống tay, trái lại còn tốn nhiều tâm tư trên người Mộ Diệp, không sai biệt lắm mỗi đêm đều ôm hắn đi vào giấc ngủ.

Mộ Diệp bởi vì không cần xuống giường đi lại, bình thường đều mặc một bộ áo mỏng. Ngày hôm đó sáng sớm sau khi tỉnh lại, Lâu Sâm lần đầu tiên thay hắn rửa mặt chải đầu mặc quần áo. Hai tay của hắn không thể cử động, do đó chỉ có thể lắng lặng tựa trong lòng Lâu Sâm mặc cho y bài bố, bên tai nghe được người nọ nói rằng: “Chúng ta ngày hôm nay phải xuất môn.”

Mộ Diệp nhàn nhạt “vâng” một tiếng, một chút cũng không quan tâm là đi đâu.

Lâu Sâm cũng không giải thích, thay hắn buộc mái tóc dài, đỡ hắn xuống, hỏi: “Đệ đã lâu không có xuống đất bước đi, chân không có sức đúng không?’

“Bệ hạ nếu cảm thấy quá dư thừa, cũng có thể đem hai chân của ta phế đi.” Hắn nhẹ nhàng đáp lại một câu, biểu tình không sao cả này, nhìn qua vô cùng chói mắt.

Lâu Sâm trong lòng vô cùng không thoải mái, cau mày không nói gì, chỉ tận lực ôm thắt lưng Mộ Diệp lấy tay ở giữa khoảng không vẽ một vòng.

Ánh sáng nổi lên bốn phía.

Bạch quang chói mắt dần dần vây quanh hai người.

Mộ Diệp biết đây là pháp thuật chuyển hoán thời không, cho nên cũng không để trong lòng, thẳng đến ánh sáng lui tán, giương mắt thấy rõ cảnh vật xung quang, mới “A” kêu một tiếng, cuống quít trốn trở về trong lòng của Lâu Sâm.

Lâu Sâm muốn chính là phản ứng này của hắn, không khỏi mỉm cười, nói: “Thế nào? Nơi này đệ không phải rất quen thuộc sao? Bình thường nếu không cần thiết, ta sẽ không bước vào cấm địa, hôm may vì đệ, phá lệ một lần. ”

Vừa nói vừa lôi kéo Mộ Diệp đi đến thần mộc đang được các tia sáng vây quanh.

Mộ Diệp ngay cả nhìn cũng không dám nhìn nơi đó nhìn một cái, thân thể chịu không được run lên, đứt quãng nói: “Không nên… Bệ hạ, ta sẽ ngoan ngoãn nghe lời người nói, nhanh lên một chút rời khỏi nơi này có được hay không? Ta cũng không dám …làm trái ý bệ hạ, vô luận người muốn ta làm gì, ta toàn bộ sẽ nghe theo.”

Nói xong, hai chân hắn mềm nhũn, ngã quỳ xuống mặt đất, sau đó ngẩng đầu hướng hạ thân Lâu Sâm, giống như lần trước, dùng hàm răng mở đai lưng của y.

Lâu Sâm lấy làm kinh hãi, lập tức hiểu được ý của hắn. Nhưng y lúc này không có tâm tình hưởng dụng sự hầu hạ của hắn, thậm chí cảm thấy tức giận dị thường, một cước đá văng Mộ Diệp ra.

Mộ Diệp nặng nề ngã xuống trên mặt đất, cả người co rúm lại, như cũ run rẩy không ngừng.

Lâu Sâm cúi đầu nhìn hắn chỉ thấy trong mắt hắn ngoại trừ sợ vẫn là sợ, đây không phải là thứ mà y muốn.

Nhưng mà, y muốn đến tột cùng là cái gì?

Lâu Sâm đến giờ vẫn không rõ.

Càng khiến hắn không hiểu là phản ứng của Mộ Diệp. Trở lại chốn cũ, quả thực có thể kích thích hắn, nhưng vì sao lại sợ đến tình trạng này?

Lâu Sâm vừa nghĩ, vừa đưa tay qua dìu hắn, lại thấy đôi môi Mộ Diệp không còn chút máu, thì thào: “Không nên! Không nên để ta yêu bất kỳ người nào nữa…”

Chương 24:

Hắn sợ như vậy, chỉ vì đây là nơi hắn lần đầu tiên gặp Diệp Ảnh.

Lâu Sâm sau khi suy nghĩ cẩn thận, cảm giác trong lòng càng buồn bực hơn, đưa tay kéo lấy tóc Mộ Diệp, buộc hắn ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt mình, hừ lạnh nói: “Đã đến tình trạng này, đệ còn đối với Diệp Ảnh nhớ mãi không quên sao?”

“Người nào?” Mộ Diệp trong mắt đầy vẻ mê man, biểu tình trống rỗng đến đáng sợ, nói giọng khàn khàn: “Bệ hạ không phải đã nói, trên đời căn bản không có người này sao?”

Chưa từng có người yêu hắn.

Đơn giản là hắn quá mức mê luyến Lâu Sâm thôi, mới có thể tại cấm địa này cùng một hồn một phách động tình.

Diệp Ảnh, chỉ là giấc mộng do hắn tạo ra mà thôi. Nhưng ngay cả hy vọng cuối cùng này, cũng bị Lâu Sâm tự tay đánh nát.

Thích một người sao lại thống khổ như vậy.

Cho nên, hắn sẽ không bao giờ … lại động tình một lần nữa.

Mộ Diệp tuy rằng ánh mắt nhìn phía Lâu Sâm, nhưng giống như không nhìn thấy sự tồn tại của y, vẫn luôn thì thào hai chữ: “Không nên…”

Lâu Sâm lẳng lặng nhìn hắn, chưa từng gặp qua một người lộ ra biểu tình tuyệt vọng như vậy. Mà dáng vẻ như vậy, lại hết lần này tới lần khác lại chạm đến trái tim của y, làm y cảm thấy thấp thỏm nôn nóng.

Lâu Sâm cũng không biết mình trúng tà thuật gì, cúi người hôn lên môi lạnh băng của Mộ Diệp, đột nhiên hỏi: “Nói cho ta biết, tâm của đệ ở nơi nào?”

Mộ Diệp thân mình chấn động. Đến lúc này, cũng không quên đối Lâu Sâm lộ ra dáng tươi cười. Nhưng dáng tươi cười này thực sự cứng ngắc đến cực điểm, dẫn đến thanh âm cũng có chút run rẩy: “Tâm từ lâu đã cho bệ hạ.”

Ngừng một chút, cẩn thận suy nghĩ một chút, nói: “Được rồi, bệ hạ muốn một nửa còn lại sao?”

Nói xong, cúi đầu nhìn về phía ngực, mặt hơi vặn vẹo, trong ánh mắt toát ra ý cười điên cuồng. Nếu hai tay của hắn có thể cử động, lúc này sợ rằng sẽ không chút do dự đào tim của mình ra.

Lâu Sâm vốn là người lãnh khốc vô tình, cũng không khỏi cảm thấy đáy lòng lạnh lẽo.

Tại sao có thể như vậy?

Y cho rằng có thể chiếm được món đồ chơi yêu thích, nhưng khi tới tay rồi, lại không giống như trong tưởng tượng của y.

Thật là làm cho người ta quá thất vọng.

Cho nên, lúc này y nên buông bỏ sao?

Lâu Sâm vừa nghĩ, vừa vén tóc của Mộ Diệp, vô cùng ôn nhu ôm hắn đứng lên, từng bước đi đến thần mộc ở chính giữa cấm địa.

Biểu tình Mộ Diệp lần thứ hai bị sợ hãi thay thế, cuống quít nhắm mắt lại, kêu lên: “Bệ hạ, van cầu người dẫn ta trở về đi!”

Lâu Sâm không để ý tới lời cầu xin của hắn, chỉ mỉm cười đem người thả dưới tàng cây, lại nhẹ nhàng vuốt ve đôi mắt tràn ngập sợ hãi của hắn, hỏi: “Đệ rất sợ nơi này sao?”

Mộ Diệp liều mạng gật đầu.

“Tốt.”

Lâu Sâm lại cùng hắn vành tai và tóc mai chạm vào nhau một lúc, cái gì cũng chưa nói liền đứng lên, quyết tuyệt xoay người rời đi.

Mộ Diệp sắc mặt đại biến.

“Bệ hạ!” Hai tay hắn không thể nhúc nhích, nhưng lại đem hết khí lực giãy dụa trên mặt đất: “Bệ hạ, ta biết sai rồi, cầu người tha ta đi, bệ hạ…”

Tiếng kêu thảm thiết thê lương quanh quẩn bên tai, nhưng Lâu Sâm một mực không quay đầu lại.

Y cũng không biết vì sao phải dằn vặt Mộ Diệp như vậy, chỉ cảm thấy có như vậy, trong lòng y mới có thể thống khoái một ít.

Sau khi trở lại tẩm cung tự nhiên là hàng đêm sênh ca.

Lâu Sâm chỉ cần dùng một ánh mắt, sẽ có nhiều mỹ nhân chủ động bò lên giường y, quyến rũ, e thẹn, phóng đãng, trong trẻo lạnh lùng… Loại nào y cũng đã nếm qua, nhưng luôn cảm thấy không thích hợp.

Những thứ … này không phải là thứ y muốn.

Thân thể ấm áp mềm mại, nhan sắc rung động lòng người, đều không thể lấy lòng y.

Một buổi tối vài ngày sau, khi y đang ôm tân sủng tìm niềm vui thì tự nhiên lại nhớ đến Mộ Diệp bị y vứt bỏ tại cấm địa. Nhớ tới hai cánh tay mềm nhũn của người nọ, tiếng kêu thê lương sợ hãi, cùng với đôi mắt không bao giờ… nhìn thấy yêu hận nữa.

Trong nháy mắt, Lâu Sâm đột nhiên hiểu rõ mình muốn cái gì.

Y muốn Mộ Diệp tiếp tục thương y.

Y muốn tình cảm nồng nhiệt nhất trên đời này.

Những thứ này y đã sớm bỏ qua, đời này cũng không mong chiếm được nữa.

Y là Thiên đế cao cao tại thượng đứng đầu thiên giới, muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, chẳng lẽ còn không có được tâm của một hoa thần nho nhỏ sao?

Y muốn Mộ Diệp thương y, như vậy cho dù người kia đã chết y cũng có biện pháp làm hắn cải tử hồi sinh.

Lâu Sâm làm việc từ trước đến nay cẩn thận, bình tĩnh, nhưng lúc này lại có chút vội vàng, đuổi mỹ nhân thị tẩm đi, liền thi triển pháp thuật đi cấm địa.

Tuy rằng là ban đêm, gốc thần mộc ở cấm địa vẫn tản ra ánh sáng nhàn nhạt, một chút ánh sáng từ ngọn cây nhẹ nhàng bay xuống chiếu rọi hai bên dòng suối khiến nước biến thành một dải lấp lánh, phá lệ động lòng ngừơi.

Lâu Sâm không có tâm tình thưởng thức mỹ cảnh, chỉ đi thẳng đến thần mộc, liếc mắt liền trông thấy Mộ Diệp nằm dưới tàng cây…

Hắn mặc xiêm y đơn bạc mái tóc dài đen nhánh trải trên mặt đất, hai mắt nhắm chặt, khuôn mặt tái nhợt yên lặng, có cảm giác dù là long trời lở đất, cũng không cách nào đánh thức hắn.

Lâu Sâm ghét nhất là bước vào cấm địa. hôm nay lại vì Mộ Diệp mà ở tại chỗ này lâu như vậy, nhìn thấy hắn tựa hồ hao gầy không ít tự nhiên có chút yêu thương, không khỏi chậm lại bước chân, chậm rãi đi tới bên cạnh hắn ngồi xuống, đưa tay chạm vào tóc đen mềm mại.

Y cho rằng Mộ Diệp chỉ là đang ngủ.

Y một lòng đợi hắn mở mắt.

Y có trăm nghìn loại phương pháp, khiến ánh mắt đó một lần nữa tràn ngập ái tình.

Nhưng khi Lâu Sâm dùng giọng nói ôn nhu nhất gọi tên Mộ Diệp người nọ vẫn không nhúc nhích, y mới cảm thấy kinh ngạc. Một người dù ngủ sâu cỡ nào, lúc này cũng phải thanh tỉnh mới đúng, trừ phi…

Lâu Sâm mi tâm cau lại, vội vàng thăm dò hô hấp của Mộ Diệp, kết quả phát hiện hắn khí tức bình ổn, thân thể ấm áp, cũng không có chỗ nào khác thường.

Đây là có chuyện gì xảy ra?

Lâu Sâm lại đưa tay hướng đến ngực của Mộ Diệp, thuận miệng niệm ra một đạo chú ngữ.

Một lát sau, y bỗng dưng nắm chặt tay, trên mặt lộ ra biểu tình không dám tin, kinh ngạc nhìn lại Mộ Diệp còn đang ngủ say.

Hắn cư nhiên… phong bế nguyên thần của mình?!

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *