Liệt Tâm – Chương 19 + Chương 20

Chương 19:

Mộ Diệp lúc này đã đi tới cửa, sau khi nghe những lời này, cước bộ không khỏi dừng một chút. Thế nhưng Mộ Diệp cũng không có quay đầu lại, chỉ hít sâu một hơi, như cũ toàn tâm toàn ý đi về phía trước.

Nghe ngữ khí Lâu Sâm, phía trước khẳng định có âm mưu quỷ kế đang chờ Mộ Diệp.

Thế nhưng điều đó có quan hệ gì?

Diệp Ảnh ở đâu a.

Mộ Diệp từ trước đối Diệp Ảnh tất nhiên thực sự yêu thương, lại vừa trải qua một trận sinh tử, trái lại sẽ khiến hai người càng thêm yêu nhau, quí trọng nhau hơn, về điểm này mà nói, thậm chí phải cảm tạ Lâu Sâm.

Từ tẩm cung Lâu Sâm đi hết hành lang gấp khúc cũng không xa lắm, nhưng Mộ Diệp đi rất chậm rất chậm, thường thường dừng lại dựa vào cây cột thở dốc một trận.

Chờ hắn đi tới đầu cửa gian phòng thì sớm đã mồ hôi lạnh nhễ nhại. Hắn cũng biết là quần áo mất trật tự, hình dạng quá mức bất nhã, động thủ chỉnh lý một phen, mới đẩy cửa mà vào.

Bên trong gian phòng không lớn, mọi vật bài biện nhìn một cái không sót gì.

Mộ Diệp mới vừa đi vào, liền thấy Diệp Ảnh đang ngồi ở bên cạnh bàn uống trà.

Hình dạng Diệp Ảnh vẫn vậy, gương mặt tuấn mỹ, thần khí toát ra một vẻ thiên chân khả ái, đôi mắt đẹp trong suốt, lông mi thật dài nhẹ nhàng rung động.

Mộ Diệp cảm thấy tim đập ngừng một chút, sau đó tim lại đập nhanh hơn, Mộ Diệp nhanh chân đi về phía trước, một tay đem Diệp Ảnh ôm lấy.

“Tiểu Diệp Ảnh.” Mộ Diệp nói vừa thở như không ra hơi, chính mình cũng không kiềm được kích động: “Thật tốt quá, đệ bình an vô sự.”

Vừa nói vừa thối lui một ít, lấy tay sờ sờ mặt Diệp Ảnh, hỏi: “Đệ lần trước thụ thương thế nào? Có ai làm khó dễ đệ không?”

Diệp Ảnh lắc đầu, nhàn nhạt ứng đáp: “Vết thương đã sớm khỏi hẳn rồi, đệ chỉ là bị giam lỏng ở chỗ này mà thôi, không có gì trở ngại.”

Mộ Diệp thở phào nhẹ nhõm, ngay sau đó lại nghĩ có gì đó không đúng. Diệp Ảnh bình thường thích cười thích nháo, tuyệt không nói những lời nói lạnh lùng như thế.

Mộ Diệp không khỏi ngẩng đầu lên, tỉ mỉ dùng mắt nhìn người trước mặt, bấy giờ mới phát hiện Diệp Ảnh nhãn thần hung dữ không còn giống như trước đây.

Đôi mắt Diệp Ảnh nguyên bản sáng sủa bây giờ thoạt nhìn ảm đạm hơn rất nhiều, thậm chí mơ hồ lộ ra một loại hàn ý. Tựa như ngày đó ban đêm y nằm ở trên mặt đất lạnh lẽo nhìn hắn, khóe miệng tràn đầy máu tươi.

Mộ Diệp thân thể chấn động, không thể tránh né nhớ tới cái buổi tối kia.

Mộ Diệp lúc đó lý trí hoàn toàn biến mất, căn bản khống chế không được phản ứng của mình, đến tột cùng có bao nhiêu trò hề rơi vào trong mắt Diệp Ảnh? Hắn từng ở dưới thân Lâu Sâm, còn làm… rất nhiều thứ…

Nếu không có hai tay chống mặt bàn, Mộ Diệp lúc này đã đứng thẳng không được , thật vất vả mới bình phục tinh thần, nói: “Nói tóm lại, đệ không có việc gì là tốt rồi.”

“Đúng vậy, nhưng đệ được bình an vô sự, cũng do huynh dùng thân thể đổi lấy.” Vừa nói vừa vươn tay vịn chặt vào đầu vai của Mộ Diệp.

Mộ Diệp quay đầu nhìn, mới phát hiện trên vai mình còn có dấu răng màu xanh tím. Bất luận kẻ nào thấy cái dấu này đều đoán được tại sao mà có, còn miễn bàn hắn đầy người đều có vết tích hoan ái có muốn che cũng che không được.

Miệng Mộ Diệp tràn đầy cay đắng, mất nhiều công phu mới mở miệng nói rằng: “Huynh không thể thấy đệ chết ở trước mặt huynh được.”

“Nhưng như vậy là tham sống sợ chết huynh có biết không? Đệ tình nguyện khi đó cùng chết với huynh cũng không nguyện thấy huynh… Thấy huynh…” Câu nói kế tiếp đã nói không được, Diệp Ảnh quay đầu đi chỗ khác không hề nhìn Mộ Diệp.

Mộ Diệp chưa từng gặp qua thái độ này của Diệp Ảnh, thiếu niên thuần khiết thích cười lúc trước lẽ nào đã bị hắn hủy? Hắn cuống quít cầm lấy tay Diệp Ảnh, chỉ thấy ngón tay lạnh lẽo không còn ấm áp như lúc trước.

“Tiểu Diệp Ảnh…”

“Huynh đi đi,” Diệp Ảnh rút tay của mình trở về, rầu rĩ nói: “Đệ tạm thời không muốn thấy huynh.”

Mộ Diệp bây giờ mớị hiểu được Lâu Sâm nói câu nói kia là có ý tứ gì. Nghĩ đến chuyện đêm hôm đó đã kích thích nên Diệp Ảnh tính tình đại biến. Nhưng Mộ Diệp không chịu bỏ cuộc, vẫn cố cầm tay Diệp Ảnh, nói: “Tiểu Diệp Ảnh, chúng ta có thể cùng nhau chạy trốn! Nếu bệ hạ đã tha cho huynh vậy huynh cùng đệ đi, hay là…”

Diệp Ảnh ngẩng đầu lên nhìn lại Mộ Diệp, bên môi thốt ra một tiếng cười nhạt: “Nếu thật có cơ hội chạy trốn, huynh có thể bỏ được ly khai người kia?”

“Cái gì?” Mộ Diệp dường như vừa tỉnh mộng, căn bản không biết nên phản ứng thế nào.

Diệp Ảnh vung tay lên, đẩy ngã Mộ Diệp xuống bàn, sau đó đè ép lên người hắn.

“Lúc huynh bị Thiên đế đặt dưới thân không phải rất sung sướng sao? Hà tất lại tới tìm đệ?” Trên mặt Diệp Ảnh rõ ràng đang cười, nhưng nhãn thần rất cổ quái, cúi đầu liếm liếm dấu răng trên vai Mộ Diệp, lạnh lùng nói, “Chẳng lẽ, một người nam nhân thỏa mãn không được huynh?”

Chương 20:

Mộ Diệp sau lưng bị đè vào mặt bàn cứng rắn vừa đau lại vừa lạnh, nhưng làm Mộ Diệp đau đớn tận tâm can chính là câu nói của Diệp Ảnh vừa nói ra.

Đó có phải là những lời trong lòng của Diệp Ảnh?

Diệp Ảnh là như vậy nhìn hắn, là nghĩ về hắn như vậy sao?

Mộ Diệp trợn to hai mắt nhìn Diệp Ảnh đang đè trên người mình, nhất thời cũng không biết nên nói gì.

Lúc trước vô luận bị Lâu Sâm dằn vặt thế nào, Mộ Diệp cũng không tuyệt vọng như hiện tại. Là hắn có lòng tham phải không? Tưởng là có thể tìm được người thật tâm yêu mình, nguyên lai khó như vậy sao?

Diệp Ảnh không để ý tới Mộ Diệp đang thất hồn lạc phách, đôi môi băng lãnh bắt đầu hôn dài trên mặt Mộ Diệp, hai tay càng thô lỗ đùa bỡn đầu ngực Mộ Diệp.

Mộ Diệp toàn thân run rẩy, không tự chủ được giãy dụa.

Nhưng Diệp Ảnh rất nhanh chế trụ hai tay của Mộ Diệp, cắn nhẹ vành tai hắn, thì thầm nói nhỏ vào tai: “Thanh cao cái gì thanh cao? Huynh ăn mặc như vậy chạy tới nơi này, không phải là muốn đệ đối với huynh như vậy sao?”

Ô ồ tiếng thở dốc kề sát ở bên tai.

Mộ Diệp chỉ cảm thấy trong lòng lạnh giá, rốt cục nhắm mắt lại, triệt để thả lỏng thân thể.

Qua một hồi lâu Mộ Diệp mới mở miệng hỏi: “… Thú vị phải không?”

Diệp Ảnh động tác dừng lại một chút, rồi vẫn như cũ trên người Mộ Diệp tàn sát bừa bãi.

Mộ Diệp thở dài, chậm rãi mở mắt ra, diện vô biểu tình nhìn kỹ người trước mắt, hỏi lại một lần nữa: “Bệ hạ giả dạng làm Diệp Ảnh lừa gạt ta, rất thú vị phải không?”

Nghe vậy, “Diệp Ảnh” rõ rang sợ run một chút, sau đó lộ ra dáng tươi cười.

“Đệ làm thế nào mà nhận ra?” Người nọ thanh âm liền thay đổi, giọng nói trầm thấp hoặc nhân, ngoại trừ Lâu Sâm ra, còn ai có thể có giọng nói đó?

“Ta tuy rằng pháp lực thấp, nhìn không thấu pháp thuật che mắt của bệ hạ, nhưng một người thật hay giả, ta hoàn toàn có thể phân biệt. Diệp Ảnh thật nếu như bị nhốt ở chỗ này, khẳng định sẽ tìm mọi cách bỏ trốn, tuyệt không có ung dung ngồi ở trên bàn uống trà. Hơn nữa y cũng không có khả năng nói ra những lời đả thương người khác như vậy.”

Lâu Sâm trào phúng cười cười, chỉ thấy bạch quang chợt lóe, hắn khôi phục thành dáng dấp vốn có, hỏi: “Đệ làm như thế nào mà tin y như vậy?”

“Thích một người thì tự nhiên là toàn tâm toàn ý tín nhiệm đối phương. Ta thời gian trước ở cùng bệ hạ một chỗ, cũng chưa từng hoài nghi qua người?”

Lâu Sâm lắc đầu, chậm rãi đến bên người Mộ Diệp, nói: “Đệ nếu thực sự gặp được tên kia, nói không chừng sẽ gặp thất vọng.”

“Y đang ở nơi nào.” Mộ Diệp cũng không để tâm đến những lời nói của Lâu Sâm, lập tức hét lên: “Bệ hạ, làm ơn cho ta gặp hắn!”

Lâu Sâm cực chán ghét phản ứng của Mộ Diệp, đôi mắt hơi nheo lại, cười lạnh nói: “Ta nếu có thể cho đệ thấy hắn, cần gì phải dùng phép thuật lừa gạt đệ”

“Có ý tứ gì?”

“Ta tưởng đệ là người thông minh, kết quả không ngờ đệ lại xuẩn như vậy.” Lâu Sâm ngồi trở lại trên bàn, tiếp tục cầm chung trà đang uống dang dở, dường như không có việc gì nói: “Cái tên Diệp Ảnh kia … Đã không còn tồn tại.”

Mộ Diệp cảm thấy trên người càng thêm lạnh, hầu như đứng thẳng không được, cách hồi lâu mới có thể gắng gượng lên tiếng nói: “Không có khả năng… Ngươi rõ ràng đã nói qua, sẽ cho y được sống tốt đẹp mà …”

“Ta lừa đệ một lần, lẽ nào có thể lừa đệ lần thứ hai, lần thứ ba?”

Mộ Diệp đã vô tâm tư tính toán những chuyện này, chỉ là ngơ ngác hỏi: “Lúc nào…?”

“Ngay buổi tối hôm đó, đệ ở dưới thân ta giãy dụa rồi trên người ta ngất đi. Diệp Ảnh cũng không biết từ nơi nào học được phép thuật bàng môn tả đạo, có ý muốn cùng theo ta đồng quy vu tận, ta không có cách nào, không thể làm gì khác hơn là cho y chết một cách thống khoái.”

Lâu Sâm vừa nói, một bên ngả ngớn sờ sờ gương mặt Mộ Diệp nói: “Đệ lúc đó như vậy trầm mê, căn bản phát hiện không được chuyện gì đã xảy ra, mọi chuyện đúng là như vậy?”

Mộ Diệp dùng sức lắc đầu.

“Không, sẽ không! Không có khả năng buổi tối hôm đó .. Bệ hạ người hiện đang gạt ta!”

Diệp Ảnh…

Diệp Ảnh không có khả năng đã chết mà Mộ Diệp hoàn toàn không biết, Diệp Ảnh không thể tiêu thất mà hắn không cảm nhận được? Diệp Ảnh trên người còn có nữa trái tim của hắn, vô luận xảy ra chuyện gì, hắn đều không thể không có cảm giác.

Mộ Diệp thì thào tự nói một hồi, xoay người đi đến trước cửa. Thân thể hắn từ lâu đã vô lực, lúc này lại không biết từ nơi nào sinh ra khí lực, giúp hắn chống đỡ đi tìm Diệp Ảnh.

Lâu Sâm chậm rãi tiếp tục uống trà, thẳng đến khi Mộ Diệp sắp bước ra cửa phòng thì Lâu Sâm sử dụng pháp thuật di hình hoán ảnh, nhanh chóng chuyển thân hình chặn lối đi của hắn.

“Không cần uổng phí khí lực, đệ tìm không được y đâu.”

“Ta biết Diệp Ảnh ở nơi nào, y nhất định là ở cấm địa.”

“Đệ không thể nào đi đến cấm địa, mà đến được thì phải thế nào đây? Như ta đã nói, y đã không còn tồn tại nữa.” Dừng một chút, cố ý nặng thêm ngữ khí: “Huống chi, đệ có biết cái tên Diệp Ảnh kia, nguyên bản là không tồn tại.”

Mộ Diệp lúc này tâm trạng đã lãnh tĩnh, sắc mặt thập phần khó coi, hỏi: “Người nói cái gì?”

“Hoàn toàn nghe không rõ hả? Trên đời nguyên bản không có người tên Diệp Ảnh, nếu không có đệ rảnh rỗi giúp sức, y căn bản sẽ không hóa thành hình người. Đệ cũng biết y hồn phách không được đầy đủ, không nên cho y nửa trái tim của mình, dù có thể giữ được hồn phách của y thì sao chứ. Trên thực tế, y cũng chỉ có một hồn một phách mà thôi.”

“Diệp Ảnh…”

“Cấm địa thiên giới người ngoài không thể xâm nhập, ngoại trừ ta ra người khác đặt chân vào đều khó thoát khỏi cái chết.”

Lâu Sâm nhếch miệmg cười một cái, nghiền ngẫm nhìn Mộ Diệp, mỉm cười nói, “Như vậy, đệ cho là một hồn một phách của y là từ đâu tới đây?”

Mộ Diệp lập tức toàn thân trở nên mềm nhũn.

Hắn phảng phất đã đoán được đáp án, rồi lại tình nguyện làm như cái gì cũng không biết, chỉ cảm thấy trong đầu trống rỗng, đáy lòng như có vật gì từng chút từng chút đâm vào tim, lắc đầu nói: “Không, không có khả năng– ”

Lâu Sâm lấy tay ôm thân thể Mộ Diệp đã không còn đứng vững, ngón tay chậm rãi mơn trớn đôi môi đã không còn huyết sắc, thần sắc ôn nhu đến cực điểm, tựa như dùng hết tình cảm chân thành của cuộc đời này, nhưng hết lần này tới lần khác mỗi chữ mỗi câu, nói ra đều là băng lãnh vô tình: “Thực sự là đáng tiếc, đệ từ đầu tới cuối, đều chỉ thích một người là ta.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *