Liệt Tâm – Chương 11 + Chương 12

Chương 11:

Diệp ảnh kinh ngạc trừng mắt lúng túng nhìn Mộ Diệp. Dưới chân đứng không vững, “Phanh” một tiếng té nằm dài trên mặt đất, trên người y dính đầy bùn đất. Nhưng Diệp Ảnh tuyệt không để ý, vẫn là hình dạng ngơ ngác, một hồi lâu mới hậu tri hậu giác đỏ mặt.

Mộ Diệp thấy Diệp Ảnh bị té như vậy, cũng không có ý tứ, lấy tay kéo y đứng lên, nói: “Đừng đùa, trở về phòng nghỉ ngơi đi.”

Diệp Ảnh lần này đã ý tứ, vô thanh vô tức cùng Mộ Diệp đi vào trong phòng, chỉ là khóe miệng len lén mỉm cười, sau đó dường như đã hiểu rõ gì đó gương mặt càng thêm đắc ý, càng cười thêm tươi.

Liễu Duệ nhìn thấy biểu tình của Diệp Ảnh cũng không biết là đã nhìn ra mánh khóe gì, quay về với việc của mình, cái gì cũng không có hỏi, chỉ lầm lũi làm việc của mình.

Diệp Ảnh sau đó thường quấn quít lấy Mộ Diệp cử chỉ ngon ngọt lấy lòng, tất cả đều xem hắn là trọng yếu là người thân duy nhất của mình. Có đôi khi Mộ Diệp cũng để ý đến y, nhưng phần lớn thời gian còn lại là đối với y cũng như trước. Diệp Ảnh cũng không nổi giận, hình dạng thủy chung cũng như vậy cười hì hì.

Nói tóm lại, hai người rất ăn ý, quan hệ thật ra càng ngày càng tốt.

Mộ Diệp phát hiện Diệp Ảnh kỳ thực rất thông minh, người khác nói qua, y chỉ nghe một lần là có thể học xong, chỉ là thích lười biếng, cả ngày tên của y cũng không nói ra khỏi miệng.

Mộ Diệp không có cách nào, thôi thì mọi việc tùy vào y, ngược lại dạy y nhận thức tự viết chữ.

Diệp Ảnh đối cái này rất có hứng thú, cầm bút viết loạn trên giấy, sau đó đứng thẳng thắt lưng, nói: “Ta muốn học viết tên của Mộ.”

Thái độ của y làm cho người ta nghĩ y đầy bụng kinh luân là uyên bác chi sĩ.

Mộ Diệp nén cười đến khó chịu, lấy tay gõ cái trán của y, phụng phịu nói: “Nói bậy bạ gì đó? Trước tiên phải học những chữ đơn giản trước. (Tiên giản lược đan đích học khởi).”

Diệp Ảnh sợ nhất là Mộ Diệp tức giận, kháng nghị vài lần đều không thành công, sau đó không thể làm gì khác hơn là miễn cưỡng nghe lời.

Chỉ là luyện chữ thì phải cầm tay chỉ dạy, hai người khó tránh khỏi có chút động tác thân mật, làm cho Diệp Ảnh vô tình chiếm được không ít tiện nghi.

Diệp Ảnh là một thiếu niên có tính nhẫn nại cao, dĩ nhiên nhận thức chăm chú thực sự học viết chữ, đồng thời mỗi ngày lại chuyên tâm luyện chữ với Mộ Diệp tới hai canh giờ.

Mộ Diệp đối với việc này thập phần vui mừng. Về sau Mộ Diệp đối với việc làm của Diệp Ảnh cũng mắt nhắm mở, chỉ cần không bước ra khỏi kết giới, thì tùy vào y đi đâu chơi cũng được.

Diệp Ảnh tính tình rất hoạt bát đáng yêu, lẽ ra sẽ được nhiều thảo nhân yêu thích, nhưng y cùng với Liễu Duệ quan hệ luôn luôn ôn hoà, hai người cùng chỗ một cùng một nhà, nhưng tựa như hai người xa lạ dường như không hề cùng xuất hiện.

Mộ Diệp bắt đầu cũng hiểu được sự kỳ quái này, sau ngẫm lại có lẽ là do Liễu Duệ trời sinh tính lạnh lùng nên không có để ở trong lòng.

Thời gian như vậy trôi qua hơn nữa tháng. Một ngày kia Mộ Diệp nửa đêm tỉnh lại, phát hiện bên cạnh vắng vẻ yên tĩnh không một người, trái lại bên cạnh bàn có ánh sáng từ ngọn nến chớp động, mơ hồ có thể thấy được Diệp Ảnh ngồi ở chỗ kia.

Mộ Diệp tâm trạng nghi hoặc, không có gọi y, cố gắng nhẹ nhàng lay động thân thể nhìn y. Mất nửa ngày công phu, mới nhìn rõ Diệp Ảnh trong tay nắm cây bút, hết sức chuyên chú cúi đầu viết chữ. Hơn nữa là toàn tâm toàn ý chuyên tâm viết hơn nửa canh giờ, cuối cùng thoải mái vung cánh tay, chắc đã viết xong lấy tay nhét trang giấy vừa viết vào sách, sau đó thổi tắt ngọn nến, bước chân nhẹ nhàng trở về trên giường.

Người này ban ngày chơi đùa như điên, thế nào ban đêm lại lén lút đi luyện chữ?

Mộ Diệp ghi nhớ kỹ việc này, ngày thứ hai liền cố tình thức dậy sớm, nhân lúc Diệp Ảnh còn chưa tỉnh lại, đi tới chỗ y hôm qua tập viết chữ tìm kiếm sách mà Diêp Ảnh cất giấu.

Kết quả là tìm được một điệp giấy Tuyên thành, trên mỗi trang đều rậm rạp tràn ngập chữ, nét mực không đồng đều, chữ viết càng xiêu xiêu vẹo vẹo không hề kết cấu, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy được Diệp Ảnh viết ra đều là cùng một chữ.

Mộ Diệp thấy giật mình, ngực một trận khó chịu tay vẫn không có ngừng, tiếp tục mở ra lật xem ở phía dưới, càng xem những chữ viết sau thì chữ viết lại càng rõ ràng đoan chính, hiển nhiên là thể hiện quá luyện tập có hiệu quả.

Nhưng từ đầu tới cuối tất cả chỉ là viết có một chữ – tên của Mộ Diệp.

Không sai, tất cả các chữ trên các trang giấy điệp chỉ, đều tràn ngập tên của hắn.

Rõ ràng lúc trước Mộ Diệp tùy ý viết qua tên mình mấy lần, nhưng Diệp Ảnh lại nhớ kỹ, kết cục một mình len lén luyện tập lâu như vậy?

Mộ Diệp nghĩ trong lòng rung động, ngón tay chậm rãi mơn trớn từng chữ mà nét mực đã khô từ lâu. Bên tai chợt như nghe được âm thanh tựa như trẻ con của Diệp Ảnh.

Mộ —

Rốt cuộc là Mộ Diệp chia nữa trái tim cho Diệp Ảnh hay chính Diệp Ảnh đã đi vào tâm hắn từ lúc nào?

Hắn cũng không tài nào phân cho minh bạch.

Hắn thở dài nhắm mắt lại, lần thứ hai mở thì nhãn thần trong mắt tràn đầy hơn vài phần nhu tình, mỉm cười lấy tay vuốt ve những chữ trên giấy một lần nữa, rồi đi tới bên giường thay Diệp Ảnh cẩn thận đè nhét lại góc chăn.

Diệp Ảnh ngủ thật say, ở trong mộng lẩm bẩm một tiếng, trở mình một chút rồi tiếp tục ngủ.

Mộ Diệp cứ như vậy nhìn y, chờ một lúc cho tim đập bình ổn mới đứng dậy đi ra khỏi cửa.

Bên ngoài sắc trời quang đãng.

Sáng sớm gió nhẹ thổi phản phất qua hai bên bờ hồ làm cho mặt nước tạo nên tầng tầng rung động. Theo làn gió nhẹ nhàng những cành liễu ở hai bên hồ cũng theo gió phiêu lãng. Ở dưới tàng cây là nhân ảnh của một người tuấn tú xuất trần.

Mộ Diệp tiến lên vài bước, kêu: “Liễu huynh. ”

Liễu Duệ vẫn không quay đầu lại, như cũ nhìn hình ảnh gương mặt mình soi trong nước, nhàn nhạt nói: “Đệ hôm nay thức dậy sớm thế.”

“Đúng rồi, đệ có việc muốn nhờ Liễu huynh tương trợ.”

“Lại là chuyện liên quan đến tiểu tử thối kia?”

“Không, lúc này là chuyện của đệ.”

Liễu Duệ cuối cùng cũng liếc nhìn Mộ Diệp, hỏi: “Chuyện gì?”

“Đệ mặc dù ở thiên giới làm thần tiên đã mấy trăm năm, nhưng từ trước đến nay pháp lực thấp, ngoại trừ các phép thuật cơ bản còn lại tất cả đều không am hiểu. Tương phản Liễu huynh đều là mọi thứ tinh thông, bởi vậy đệ nghĩ cầu Liễu huynh chỉ điểm một… hai…, phép thuật lợi hại.”

“Đệ muốn học phép thuật phòng thân hay là thuật đả thương người?”

“Đệ học tất cả.”

Nghe vậy, Liễu Duệ nhíu mày, nói: “Ta nhớ kỹ đệ trước sau không thích những… kiểu phép thuật chém chém giết giết gì đó.”

“Bây giờ thì không thể giống ngày xưa.” Mộ Diệp cười cười, đáy mắt một mảnh thanh minh: “Đệ phải cố gắng khiến cho mình trở nên cường đại, bởi vì… Đệ hiện tại có trách nhiệm phải bảo vệ một người.”

Liễu Duệ quay đầu nhìn phía Diệp Ảnh đang ngủ trong nhà, chần chừ suy nghĩ một chút rồi gật đầu, nói: “Không sai, đệ cuối cùng cũng nghĩ thông suốt, ngày mai bắt đầu có thể theo ta cùng nhau tu luyện.”

Dừng một chút, lại nói một câu: “Ta nghĩ hay là tốt nhất là nhìn gương bắt đầu luyện.”

Chương 12:

Liễu Duệ nói là làm, sau đó quả nhiên dạy cho Mộ Dịệp mấy chiêu pháp thuật.

Mộ Diệp học vô cùng dụng tâm, một phần là vì bảo hộ Diệp Ảnh, mặt khác cũng là lo nếu tương lai xảy ra chuyện không hay sẽ không liên lụy đến Liễu Duệ.

Chỉ là Mộ Diệp chăm chú tu luyện như thế, khó tránh khỏi lơ là vắng vẻ với Diệp Ảnh.

Lúc này Diệp Ảnh cũng thay đổi nghe lời hơn trước rất nhiều. Tuy rằng thích náo loạn, bay nhảy khắp nơi, nhưng cũng đã hiểu được đắn lo đúng mực , tính tình càng ngày càng trấn định.

Y vốn có vóc dáng cao lớn, mất dần tính trẻ con, dần tỏa ra vị đạo chính chắn, thật là đã toát ra vài phần ngọc thụ lâm phong.

Bình thường Mộ Diệp ở bờ sông tu tập pháp thuật, Diệp Ânh sẽ lấy bàn ghế ngồi ở trước cửa, sau đó bày ra một bộ dạng nghiêm trang đọc sách.

Mỗi lần chỉ cần Mộ Diệp vừa quay đầu lại, y đều lập tức lộ ra bộ mặt tươi cười xán lạn, làm ra dáng vẻ vô cùng khả ái.

Mộ Diệp thường xuyên bị y chọc làm cho cười rộ lên, khiến việc tu luyện tuy có cực khổ cũng không để ở trong lòng.

Ngày hôm đó Liễu Duệ vừa dạy cho Mộ Diệp bí quyết vận khí xong, đang chuẩn bị đi dạo quanh bờ sông một vòng, thì chợt thấy trong bàn tay Diệp Ảnh có những ánh lửa nhảy múa.

Ngọn lửa nho nhỏ tại lòng bàn tay y lúc ẩn lúc hiện, bàn tay vừa xoay đi liền biến mất không thấy, sau đó y lại xoay bàn tay trở lại ánh lửa lại đột nhiên thoáng hiện, nhìn y chơi đùa như thế rất là thú vị.

Diệp Ảnh vẫn cúi đầu, trên môi luôn tươi cười, thể hiện là rất thích chơi đùa với ánh lửa trong tay mình, chơi đến mê li. Cho đến khi phát hiện Liễu Duệ đang nhìn mình thì y đổi sắc mặt, không vui, nắm tay lại làm ánh lửa lập tức biến mất, sau đó dường như không có việc gì tiếp tục đọc sách.

Liễu Duệ cười lạnh một tiếng, cũng không dự định kinh động Mộ Diệp, chỉ là lặng yên không một tiếng động tiêu sái đi đến phía Diệp Ảnh, đột nhiên mở miệng nói rằng: “Ngộ tính của ngươi thật ra là cao hơn Tiểu Mộ vài phần.”

Diệp Ảnh lẳng lặng không có lên tiếng trả lời.

Liễu Duệ liền nói tiếp: “Ta dùng rất nhiều biện pháp đều nhìn không thấu bổn tướng của ngươi, nhưng tuyệt đối sẽ không phải là thụ tinh đơn giản như vậy, đúng hay không?”

Diệp Ảnh lúc này mới quay lại đầu nhìn lại, nhưng y chỉ quay lại rồi mỉm cười, cặp mắt trong sáng dưới ánh mặt trời phá lệ động nhân, ra vẻ thật sự là vô tội cực hạn.

Liễu Duệ vốn không phải là một người kiên trì, hắn kéo vạt áo của Diệp Ảnh, hỏi: “Ngươi người này… Đến tột cùng là ngốc thật hay giả vờ?”

Diệp Ảnh vẫn dáng dấp ngây ngô, gương mặt tươi cười, như là nghe không hiểu Liễu Duệ đang nói cái gì, đem tất cả thư sách thu dọn lại đem vào phòng cất. Lúc đi ngang qua người Liễu Duệ y nhẹ nhàng nói một câu: “Mặc kệ thật hay giả, chỉ cần Mộ thích là đủ rồi.”

Liễu Duệ nghe được giật mình, tâm trạng tuy rằng kinh ngạc, nét mặt vẫn bất động thanh sắc, cũng không có hỏi lại y. Nhưng từ lúc đó về sau Liễu Duệ đối lời nói và việc làm của Diệp Ảnh rất là để tâm.

Sau đó rất nhanh phát hiện ra y quả nhiên học trộm pháp thuật, hơn nữa tiến bộ thần tốc, quả thực nếu không nhìn thấy cũng không thể tin được.

Cũng chỉ có Mộ Diệp không biết cứ thế mà sủng y, yêu thương y không phát hiện ra chuyện này.

Chẳng qua là với gương mặt thiên chân khả ái , bộ dáng tươi cười đó, đến tột cùng cất dấu những bí mật gì?

Liễu Duệ suy nghĩ vài ngày cũng không manh mối. Sau đó vài ngày thì có việc quan trọng phải ra đi xa nhà một chuyến.

Mộ Diệp rất là hiểu Liễu Duệ, hiểu được hắn không thích náo nhiệt, nếu không có việc cần thì tuyệt sẽ không xuất môn, vội hỏi: “Thế nào? Xảy ra chuyện gì quan trọng phải không?”

“Không có, trước đó vài ngày có người mượn pháp bảo của huynh, hiện tại dự định lấy lại nó trở về.”

“Vật gì quan trọng như vậy?”

“Chính là cái gương soi mặt.”

“Đối với huynh mà nói, cái gương đó chắc là rất quan trọng, nên huynh mới để ý như vậy”

“Ừ,” Liễu Duệ cười cười, có ý định nói lớn làm cho Diệp Ảnh ở trong nhà nghe thấy: “Hơn nữa cái gương đó hữu ích, có thể nhìn biết quá khứ vị lai, một người kiếp trước vô luận có thân phận thế nào trước gương cũng không thể giấu.”

Liễu Duệ đây là nói cho Diệp Ảnh nghe.

Diệp Ảnh cũng bình thản tự nhiên, vẫn như thường gắp rau trong đĩa cho Mộ Diệp, dường như không nghe thấy những lời nói của Liễu Duệ.

Liễu Duệ không thể hiểu y đang nghĩ gì, ngày thứ hai liền chiếu kế hoạch ra cửa. Nhân đó dặn dò Mộ Diệp không được ra khỏi kết giới, rồi cố ý phân phó vài câu, giao cho Mộ Diệp cách mấy ngày phải đi phụ cận kiểm tra một vòng, tránh cho xảy ra sơ xuất.

Mộ Diệp nhất nhất nhớ kỹ, cứ cách mấy ngày quả nhiên mang theo Diệp Ảnh đi đến đỉnh núi cách đó không xa, coi Liễu Duệ bày thạch trận có hoàn chỉnh hay không.

Vào ngày hôm đó khí trời mát dịu, sau khi xong xuôi chính sự, Diệp Ảnh lập tức chạy loạn khắp nơi, Mộ Diệp nói y không được, không thể làm gì khác hơn là tùy y trong núi chạy loạn.

Ở trên núi Lạc Sơn vui chơi vài ngày, Mộ Diệp liên tục thúc giục Diệp Ảnh mới lưu luyến không rời mà chịu trở về. Nhưng mới vừa đi xuống núi vài bước, Diệp Ảnh quay đầu, cười nói: “Mộ, ta cõng huynh trở về.”

“A?” Mộ Diệp ngẩn ngơ, nghĩ thầm không lẽ đây cũng là trò chơi của hắn, mình cũng đâu phải tiểu hài tử mà thích thú trò này? Vội vã lắc đầu cự tuyệt.

Diệp Ảnh cũng mặc kệ hắn, bản thân đã sớm có mục đích ngồi chồm hổm xuống phía dưới, liều mạng hướng Mộ Diệp phất tay, trong miệng la hét: “Nhanh lên một chút”, “Nhanh lên một chút”, hình dáng sức mạnh mười phần, phảng phất như tinh lực rất dồi dào.

Mộ Diệp trong lòng buồn cười, lập tức trở nên nhẹ dạ mềm lòng, thế nào cũng luyến tiếc sợ Diệp Ảnh thất vọng. Vì vậy tiến lên hai bước, vừa leo lên trên lưng vừa hỏi: “Đệ chơi lâu như vậy, còn có khí lực để cõng sao.”

“Đương nhiên.”

Diệp Ảnh dễ dàng đứng lên, rõ ràng trong lòng rất đắc ý, nhưng vẫn làm ra vẻ bình thường không quan trọng, vừa đi vừa hát một tiểu khúc không rõ học ở đâu.

Mộ Diệp cười không ngớt. Cũng không biết duyên cớ gì, chỉ cần cùng Diệp Ảnh một chỗ là cảm thấy đặc biệt khoái hoạt, lúc nào cũng có thể bật cười.

Diệp Ảnh gần đây nói thông thuận hơn rất nhiều, dọc theo đường đi bồi Mộ Diệp nói nói cười cười, làm cho lòng buồn cũng cảm thấy vui. Đi được nửa đường Diệp Ảnh giống như lơ đãng nói một câu: “Mộ, chúng ta sau này đổi một chỗ khác ở đi.”

“Sao? Đệ không thích chỗ ở hiện tại?”

“Đều không phải” Diệp Ảnh lắc đầu, nói: “Thế nhưng đệ nghĩ muốn với huynh hai người một chỗ.”

Mộ Diệp lúc đầu không chịu, Diệp Ảnh liền dùng mọi cách đã học được dỗ ngon dỗ ngọt khiến cho Mộ Diệp đầu tiên là ngẩn người, sau đó cười rộ lên, nói: “Đệ nói cũng có đạo lý, nếu ở nhờ trong nhà Liễu huynh, ta sợ sẽ liên lụy đến huynh ấy. Chờ ta học xong pháp thuật có năng lực ẩn dấu hành tung thì chúng ta sẽ tìm địa phương khác mà sinh sống, có được hay không?”

Diệp Ảnh được như ý nguyện, lập tức hoan hô một tiếng, bước chân hơi hụt hẫng, lảo đảo thiếu chút nữa ngã sấp xuống.

“Ngu ngốc, bước cho đàng hoàng.” Mộ Diệp gõ đầu của y, phụng phịu mắng một tiếng.

Diệp Ảnh chỉ là hắc hắc cười không ngừng.

Mặt trời chiều ngã về tây.

Hai người trái tim như ở cùng một chỗ, hầu như cùng đập một nhịp.

Diệp Ảnh bước đi có chút bất ổn, vai cũng hơi đong đưa, nhưng tuổi còn trẻ thân thể lại thập phần ấm áp.

Ấm áp thậm chí khiến kẻ khác say mê.

Mộ Diệp cúi đầu, ghé môi sát vào tai Diệp Ảnh nhẹ nhàng nói: “Diệp Ảnh, con đường này. . .Ta với đệ sẽ cùng với nhau đi mãi mãi.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *